Dương Dương ghét đặc biệt là bố thứ: Kẻ thứ ba, sầu riêng, còn cả bên trắng nhỏ. Mà lại bên trắng nhỏ dại này lại cực kì chưa sợ bị tiêu diệt luôn lượn lờ kề bên cô. Dương Dương vẻ mặt ngán ghét: Đi đi đi, đứng sang một bên, đừng bao gồm lượn lờ lân cận chúng tôi.

Trình làng truyện mặt trắng nhỏ tuổi đứng sang bên

Tác giả: Vân mèo Cẩm Tú
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện mặt trắng nhỏ đứng sang bên

có người nói đời sống tựa cũng như chống gian, kháng cự không được nỗ lực thì hưởng thụ; tuy vậy cũng có người nói vận mệnh là để chống chọi, rút cuộc không phải nhà bạn chiến hạ vận mệnh do đó vận mệnh chiến hạ chúng ta, người trong gia đình nói đi?

Một nhà hàng tao nhã, đèn hoa rạng rỡ lóng lánh, âm thanh du dương, một không khí thật hài hòa lãng mạn, dẫu vậy tình huống ở một bàn mặt khung cửa sổ đã không tất cả hài hòa vì thế.

“Hoàng tiên sinh, xin ông tôn trọng một chút.” chú ý hắn đầu heo mũi heo cộng thêm mặt bản thiết kế trắng đang đủ chán rồi, chưa nghĩ tới “anh heo” này còn là “chân giò muối”, Dương Dương giận tàn ác nhưng lại cực lực nhịn xuống, bởi vì tờ đơn, nhẫn!

“Cô buộc phải hiểu được, ý muốn hợp tác và ký kết sở hữu chúng tôi chẳng những tất cả C.ty nhiều cô, muốn chúng tôi chọn C.ty nhiều cô, Dương tiểu thư bao gồm buộc phải đề xuất bổ xung phục vụ phía bên ngoài vào hay không?” Trong ánh nhìn “say đắm” không một chút nào bít dấu ham muốn trần trụi, hai tay cố gắng lấy tay Dương Dương, tùy ý gồm có động tác thô tục.

“Hoàng tiên sinh, xin quăng quật tay ông ra!” Nói xong Dương Dương bạo phổi hất cái móng heo đã chơi đùa cô ra, mặt nổi giận càng đỏ bổ sung, cô không phải người trong gia đình biết uống rượu, bình thường khẽ chạm vào rượu là khuôn mặt liền đỏ, lúc này hai gò má cũng ban đầu ấm dần lên, hơi hơi phiếm hồng như được bôi một lớp phấn càng làm cho đặc thù bổ sung sức quyến rũ vốn có của cô ý.

cơ mà móng heo không bao gồm bởi thế mà lại buông ra, ngược lại loại móng heo kia chui xuống gầm bàn, phệ mật sờ lên bắp đùi Dương Dương.

“Vô lại!” Dương Dương cần thiết nhịn được nữa đứng lên, tiện tay nỗ lực lấy ly nước trong tay độc ác hăng hất vào mặt “chân giò muối”, “chân giò muối” bất ngờ, đủng đỉnh một giây thôi dẫu vậy đã biết thành hắt đầy mặt cũng như cổ, “địa trung hải” mau lẹ chạm mặt nạn đàn lụt, mọi giọt nước không chấm dứt chảy chạy dọc theo đuôi tóc nhỏ dại giọt xuống.

“Cô!” “Chân giò muối” chũm giấy lau loạn xạ khuôn mặt, “Con kỹ thanh nữ kia, cô dám lấy nước hắt tôi!”

“Người như ông đáng bị như thế!” Dương Dương cố kỉnh khăn giấy chà xát mạnh tay gia đình bạn, phảng phất như bị bé vi khuẩn nào lây nhiễm bên trên tay.

“Tờ đơn này C.ty các cô đừng hy vọng bao gồm được!” “Chân giò muối” hung ác hăng vướng lại một câu ngoan độc rồi quay đầu bước chân.

Dương Dương nhìn một bàn mỹ thực, thở nhiều năm một hơi, “Hoàng tiên sinh, xin ngóng chút.”
“Chân giò muối” được Dương Dương ngọt ngào Gọi một tiếng, xoay gia đình lại, kiêu ngạo quan sát cô chắc là đã nói, nhìn cỗ dạng cô, vì chưng tiền, công tử đại gia ta cũng không tin cô chưa khuất phục.

Dương Dương nở nụ cười chuẩn mực – lộ ra tám mẫu răng: “Xin trả tiền, thị trường này tầm thường quy định AA (ý là mỗi mọi người tự trả tiền riêng mang lại mình), một ông nhà béo tài đại khí thô như ông hẳn đã không để tôi – một teen girls nghèo nàn trả tiền hộ chứ, cơ mà cho dù ông sẵn lòng, tôi cũng không mong muốn, cho nên trả tiền đi.”

“Cô cô. . . . . ” “Chân giò muối” nghẹn khí làm cho khuôn mặt đỏ bừng, thoạt quan sát y càng giống một đầu heo kho tàu.

“Đừng tất cả tôi tôi nữa, xin “tự cung” đi”. Dương Dương chưa có nhắm mình nói “tự tiện” thành “tự cung”, cũng chưa nên nhớ tới Hoàng tiên sinh cùng vì câu này đã tức giận mang lại tái blue cả khuôn bên, cô nói dứt ngồi xuống giữ vững sử dụng mấy món nhưng mà gia đình bạn không đụng tới kia.

“Phì. . . . . Ha ha. . . . . “Dương Dương vừa nói hoàn thành, hai tổ ấm đàn ông ngồi bàn cách đó khoảng chưa xa chưa nhịn được nở nụ cười cợt.

bao gồm cái gì mà cười? Vui vẻ trên sự thống khổ của bệnh nhân khác, thành viên như cố cô hận nhất, Dương Dương cạnh tranh Chịu đựng ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm tới một cặp mắt mỉm cười, miệng hơi kéo ra, khuôn mặt vì nén cười cợt quá mức cần có chỗ căn vặn.

Hai người trong gia đình đao thương hỏa nhãn “thâm tình” quan sát nhau vài giây, Dương Dương trong lòng “kháo” một tiếng, cúi đầu giữ vững nạp năng lượng.

Kháo, ngày nay quả nhiên tránh mua ra ngoại trừ, không chỉ chạm chán yêu cầu ông chú háo sắc quấy nhiễu tình dục, còn bị loại hình con trai cô ghét nhất – bên trắng nhỏ dại áo xống bảnh bao ba lơn.

tuy nhiên người nào đấy lại tựa biển không phải nghĩ nạm, cảm thấy ngày nay chính là ngày vô cùng tốt.

Dương Dương chính thức quyết định da tăng tốc độ giải quyết mỹ thực trước mắt, sợ nếu đứng vững vẫn nhịn không được mắng chửi bên trắng bé dại kia, bởi lẽ ánh nhìn không gồm ý tốt đằng trước cứ chú ý chăm bẳm vào cô.

“Tôi kiếm tiền đó kiếm tiền ấy

>> đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình sủng

chúng tôi cũng đo đắn đi lường gạt làm cho sao

Tay trái bên tôi cài một mẫu Nokia

Tay nên bên tôi cài một mẫu Motorola

hàng ngày tôi lại đổi một số di động nha

tôi chạy băng băng bên trên loại BMW chưa tất cả việc gì thì đi tắm hơi ăn tôm hùm. . . . . “
Dương Dương lấy di động ra nhìn, bên trên ảnh trên nền hiện lên “Hoàng thái kiền Điện thoại tư vấn tới, nên chăng nên nghe”, chưa nghĩ tới hành động “chân giò muối” kia Cấp Tốc mang đến cố gắng, không tới 10 phút thì bùa đòi mạng đã tới rồi, ôi, than thở, Dương Dương ấn xuống nút nghe.

“A lô, Hoàng kinh. . . . . ” Chữ “lý” (kinh lý: một chức vụ) còn chưa bật dậy khỏi miệng đang bị tiêu diệt non, chỉ nghe thấy đầu bên đó đổ ập xuống một trận chửi bới.

“Cho chúng ta sờ một ít cũng không mất miếng thịt nào, cô mang lại cô là ai hả, Thánh chị em Joan của cầm kỷ 21? Đang còn mơ tưởng gia đình lập mang lại cô một mẫu đền thờ trinh tiết nữa hay sao? Cô biết vấn đề cô làm cho hại công ty ảnh hưởng thất bao nhiêu tiền. . . . . “

Tiếng của “Hoàng thái kiền” nghiêm trọng, Dương Dương cầm điện thoại rời ra mọi người 10 centimet nhưng mà vẫn còn thấy cực kì chói tai, hít thở sâu, nói mang bạn dạng thân bắt buộc nhịn đề nghị nhịn, chưa đành lòng để mất đĩa cơm, mà lại kẻ sĩ có thể bị giết chứ chẳng thể chịu nhục, “Hoàng thái kiền” mắng đủ để uống một ly nước, khi từ trinh nữ chung cuộc mắng mang đến bố mẹ cô thì Dương Dương không nhịn được nữa rồi.

“Đúng nắm ấy, bên tôi chính là ý muốn nhà bạn lập đến tôi một mẫu đền thờ đó, chúng tôi thích có tác dụng thánh cô gái ấy thì cũng như cố gắng nào? Không được hả, cô cho cô là quản lý, cao hơn một cung cấp thì dường như tùy tiện mắng chửi mình khác sao? Cô chỉ ra rằng thành viên khác chưa tất cả lòng tự trọng sao? Có tác dụng nghề này thì gắng nào hả? Bên tôi mong muốn xác định vào đôi tay của mình kiếm tiền thanh thanh bạch bạch, tôi chính là không làm cho nữ tiếp viên, cô muốn làm mama của ông ta thì đi mà lại làm, chẳng qua cũng cần phải có năng lực để chúng ta cắn vào lão thái bà này bắt đầu được đi!”

“Cô cô! Dương Dương tiền thưởng tháng này cô đừng hy vọng dành được, cùng lúc chưa trừ tiền lương nửa tháng!” Đầu kia điện thoại, “Hoàng thái kiền” rộp chừng đã bực tức bật lên rồi.

bà mẹ nó, đây là thời buổi nào rồi! Nhịn “Hoàng thái kiền” này vẫn không phải chuyện ngày một ngày hai, “Hoàng thái kiền” tên là Hoàng Thái Đại, là làm chủ cơ quan tiêu thụ, phiên bản thân đang 38 tuổi rồi mà chứ còn chưa lấy chồng, tính phương pháp quả thực là cũng như phiến đá trong nhà xí, vừa thúi lại vừa cứng, lại thêm cùng vì thiếu hụt “tưới tắm” của nam nhi nên nội tiết mất cân đối cực kỳ nghiêm trọng, khi nào chú ý mấy nhân viên phái nữ tươi trẻ đầy đủ cạnh tranh Chịu đựng, chuyên lựa xương trong trứng chơi tệ, bị mắng là chuyện thường nhật, thảm đặc biệt là mượn cớ để trừ tiền lương, vốn bắt đầu gồm chút tiền lương, trừ Việc thuê phòng, ăn uống cơm ra thì còn thừa chả tất cả bao lăm, giờ còn bị cô ta khấu trừ vì thế thì càng nghèo rớt mồng tơi, quả thực là chưa để cho người ta sống cơ mà, thật là nhà tứ sản đại gian đại ác! Tuy nhiên bởi lẽ vì ngày nay kinh tế sa giảm, nhưng cô lại là một đứa mới bước chân vào thị trường, luôn giữ tín niệm nhẫn nhịn, nhưng mà lần này mong mỏi cô có tác dụng nữ tiếp viên, điểm đó Dương Dương cô dù nỗ lực nào cũng chưa làm, cô là một người nhà có chính sách, thà bị tiêu diệt đói, cũng trở thành không chào bán thân thể của mình!

chúng ta tranh một hơi thở, Phật tranh một nén hương, từ bây giờ Dương Dương cô vẫn làm một chuyện kinh thiên động địa – xào ông công ty cá mực! Dương Dương uống hết khu vực rượu thừa, lau miệng, đứng lên, phệ tiếng nói: “Không yêu cầu, cám ơn, tôi chưa làm, cô đi cơ mà xin thăng chức đi, tiền lương tháng này bộ quà tặng kèm theo mang lại cô, tất cả rảnh thì tới thẩm mỹ viện chỉnh dòng bên đi, bởi không quý doanh nghiệp thấy cô thì không còn tâm thuật nào mà lại hợp tác và ký kết đâu, đừng bao gồm bởi vì ông phó kia mà ảnh hưởng tác động tới tiện ích của chúng ta, cứ do đó, bai bai, a, không đúng, không hẹn gặp lại!” Nói xong xuôi “cụp” một dòng liền cụp điện thoại, tiện thể tắt máy.

Dương Dương đang tức giận, chưa gồm chú ý tới có một tổ ấm phái mạnh ở bàn khác đã cảm thấy cảm hứng chú ý châm bẩm cô, con ngươi cute híp thành một đường ngang, có thể một con báo phát hiện ra bé mồi.

“Phục vụ!” Dương Dương nhỏ tuổi giọng Hotline đội ngũ nhân viên công tác tới: “Phiền anh giúp tôi đóng điện thoại tư vấn mấy chiếc bánh ngọt này, tôi mong mang về”. Dương Dương khôn xiết nhỏ tuổi giọng nói, tiền lương tháng này vừa bắt đầu bị ngâm nước ấm, từ bây giờ chỉ sợ là ngay cả ăn uống cơm trắng cũng thành việc, bên trên bàn còn tồn tại mấy mẫu bánh ngọt chưa ăn uống hoàn thành, đóng gói với về chắc là có tác dụng cơm tối.

“Ngại quá tiểu thư, căn nhà nạp năng lượng lại chưa có dịch vụ đóng gói với về.” đội ngũ nhân viên công tác đứng thẳng lưng, tiếng nói vang dội, thể hiện thái độ khôn cùng công bao gồm.

thành viên gia đình này cần yếu nhỏ tiếng chút được sao hả?! Bao gồm nên ước ao để bao gồm cả người thân chú ý cô mới vui vẻ! Dương Dương bắt gặp có mấy thành viên gia đình nhìn cô, nhất là mặt trắng nhỏ đáng chết kia, khăn giấy trong tay đang sớm tới bối cảnh rách bươm, xem ra là kìm nén thật bận rộn, hàng đầu là nghẹn bị tiêu diệt hắn đi, Dương Dương hung ác hăng mở to mắt quan sát hắn, bên trắng bé dại quả nhiên không bao gồm ai là thứ có lợi, thật sự là nhìn đằng trước lại hận đằng sau, nhìn bên trái lại hận phía bên phải, tốt nhất là đừng gồm để Dương Dương cô nhìn thấy, bằng không là đánh cho hắn một trận!

“Chẳng lẽ quan trọng chỉ một trường hợp riêng được sao? Giờ đây thôi, duy nhất lần được không?” Dương Dương lắc lắc khung hình ngoại hình cỗ dạng xinh đẹp, thật là tổ ấm vì chưng tài mà chết, chim vì nạp năng lượng mà bị tiêu diệt, lúc này Dương Dương cô vị mấy miếng bánh ngọt rơi vào hổ lạc đồng bằng bị bên trắng nhỏ khi dễ, đáng hận a đáng hận a!

“Không được, rất xin lỗi tiểu thư, khí cụ của khách hàng cấp thiết mở ra lệ riêng, chắc chắn cần dựa theo phương pháp công tác.” đội ngũ nhân viên chuyên dụng cho này để tỏ rõ hắn là đội ngũ nhân viên tốt công bao gồm vô tư càng ưỡn thẳng lưng, giọng cũng mập ngoại giả, gia đình của nhà nạp năng lượng hầu như quay đầu lại nhìn chúng ta.

囧, Dương Dương bần hổ khua tay, hiên giờ rõ là xui xẻo, có tác dụng vật gì cũng chưa suôn sẻ, vì mẫu thiết kế cô khá xinh đẹp dễ thương, bình bình chỉ cần có cô làm nũng, ngoài mặt vẻ khả ái một chút, mau chóng có một tá nam sinh trước sau tranh nhau bởi vì cô dịch vụ, chưa nghĩ tới va phải một tên thiết diện còn công thiết yếu nghiêm minh hơn cả Bao da gia (Bao Công).
Dương Dương cạnh tranh xử quan sát tư miếng bánh ngọt trên bàn, lâm vào nỗ lực lưỡng nan, nạp năng lượng thôi nhưng mà quá no rồi, có tác dụng no chết, chưa ăn thì lại quá lãng mức giá rồi.

Dằn lòng, Dương Dương lại ngồi lại vị trí cũ, ăn! No chết thì no bị tiêu diệt, no chết tóm lại đã càng tốt hơn là đói chết!

ngóng tới khí tư miếng bánh ngọt Khủng đầy đủ trở thành vật trong bụng, Dương Dương cảm thấy bản thân chắc rằng có chức năng làm cho đệ nhất nhân bị no chết, cô vuốt bụng, hóng ăn ngon một ít rồi đi, nhưng từ bây giờ lại bắt buộc về sớm, tiền thuê căn nhà đã tới kỳ, ngày nay không bàn giao ra, Bao Tô Bà khẳng định đang bỏ hết đồ đạc của cô ra xung quanh, Lúc đầu bị đuổi cô đề nghị đưa hết đồ đạc sang nhà Lý Ninh. Lý Ninh nguyên danh Lý Lâm, là bạn học ĐH của cô ấy, bởi vì tên na ná với nhãn hiệu thể thao do vậy người ban đến cái thương hiệu Lý Ninh, bạn gái nhỏ tuổi kia cũng chưa bần hổ nhưng hào phóng phù hợp, một ngày dài những đặt câu “mọi chuyện đều chung khả năng” ở trên miệng.

Dương Dương phụ thuộc vào bộ bàn lờ đờ đứng lên, cái bụng vô hình trung béo gấp đôi, cảm nghĩ như một nàng có chửa cha tháng, “Phục vụ, thanh toán. . . . . ” Cô vừa mới nói hoàn thành, hốt nhiên nghe “bục” một tiếng, một vật bé dại từ bụng cô bay thẳng tới bên dưới chân mặt trắng bé dại. (=]])

Dương Dương cảm giác khôn xiết chưa hài lòng, mí mắt nhảy lên, lấy dũng khí cúi đầu xuống, Oh My God~~ bà bầu của chiếc a, bởi lẽ vì nạp năng lượng quá nhiều, cái váy lại quá nhỏ, cô căng ra cũng như cố gắng, mẫu khuy nổ tung, còn như một cái tên lửa thăng thiên cất cánh ra không tính.

bên trắng nhỏ dại kia nhặt loại khuy lên, nhìn thoáng qua, sau đó chú ý lại Dương Dương lúng túng thiếu giữ váy, miệng teo rút lại, sắc mặt càng lúc càng mất tự dưng, tuy nhiên đã đi tới đối mặt, giọng run run nói: “Cô. . . . . À, chiếc khuy. . . . . Của cô ấy.” Nói xong bên quay qua một mặt, bờ vai run mang đến lợi hại, chợt quan sát còn tưởng rằng thụ động kinh phát tác đấy.

“Cám ơn.” Dương Dương cắn môi, nhanh chóng giành lấy cái khuy, một tay giữ váy, một tay cầm cố túi xách, lấy tốc độ của người bị nghẹn “thoát nước” Nhanh chân vứt chạy.

“Tiểu thư, cô đừng đi, cô còn thừa 4 đồng.” cán bộ nhân viên dịch vụ kêu lên, nhưng lúc này Dương Dương đã chạy tới cửa, bỏng chừng là chưa nghe được, do đó bộ phận nhân lực chức vụ bản lĩnh công bình quyết định nỗ lực 4đồng này chuyển giao mang lại chủ cửa hàng.

không ngờ new đi được hai Cách, một bóng trắng cất cánh tới chiếm 4 đồng trong tay hắn, nói tiếng “cám ơn” rồi nhanh chóng chạy đi, tốc độ này so mang “trâu bay” còn trâu hơn.

“Phốc. . . . . Ha ha. . . . . ” Phan Thừa Hi chung cục không nhịn được nữa, bạn gái này khôn xiết khôi hài, hắn xẻ ngửa trên ghế, rồi lại đập bàn dậm chân cười cợt đến mức nước mắt văng khắp khu vực.

Tiếng cười này quá kiêu ngạo, Dương Dương chứ chưa rời khỏi cửa bỗng dưng tìm đến, không đề xuất quay đầu lại cô cũng biết là ai, mặt trắng bé dại đáng bị tiêu diệt, có người bao dưỡng đương nhiên đo đắn đến đời sống lo âu, giống như cô muốn dậy sớm kiếm tiền, 4 đồng không phải là tiền hả, bổ sung 1 đồng nữa là cài đặt được một dòng bánh bao, 5 đồng trên bước đầu có vẻ giải quyết bữa sớm một ngày mang đến cô rồi! Mặt trắng nhỏ tuổi đáng chết, hắn cao cấp cầu nguyện đừng tất cả để cô trông thấy mặt, bằng không gặp mặt một lần đánh hai lần! Dương Dương phát thệ trong lòng.

>> tham khảo thêm danh sách truyện Ngôn tình tổng tài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *