chính bới một lời đánh cuộc mang cậu đồng bọn nhưng mà cô – một bạn nữ sinh thô kệch cũng như đàn ông lại ban đầu tiếp cận Trương Nhất Địch – hot boy của trường

Trình làng truyện tuổi xuân của em tòa thành của anh

Tác giả: Hồng Cửu
Thể loại: ngôn tình thanh xuân vườn trường

Trích đoạn truyện Tuổi xuân của em tòa thành của anh

Mười chín tuổi, Trác Yến vào đại học, bước đầu đời sống xa căn nhà. Trước ấy Trác Yến không biết đi đâu xa, nay thiên nhiên thiếu vắng ba má ở kề bên khiến cô cảm thấy yếu đuối cũng như hoang với, cảm hứng cheo leo như trời sắp sụp xuống. Lúc bắt đầu nhập trường, cô không tài nào thích nghi được, ngày nào cũng ngồi teo ro trên giường khóc thút thít, vừa nhớ ngôi nhà, vừa cảm giác bi thương.

Cũng may hoàn cảnh này chưa đứng vững, về sau cô cũng dần quen có đời sống mới.

Ở cộng phòng sở hữu cô gần như là hồ hết phụ nữ thanh xuân cộng trang lứa, ngày nào cũng túm tụm, nói nói cười cợt cười Bên cạnh đó kể mãi cũng chưa hết đông đảo chuyện vui.

Ờ thì, hỏi nhau chuyện quê nơi đâu, học trường trung học cơ sở nào, trong trường bao gồm anh chàng nào vừa học chuyên nghiệp vừa đẹp trai không? Lúc đấy cậu bao gồm yêu thầm mọi người không? Gia đình bạn đó liệu tất cả yêu thầm cậu không?

các lần nói gần như chuyện này mình số đông cảm giác ngượng ngùng, e thẹn, vừa cười cợt hi hi vừa khoát tay chối đây đẩy.

Hôm đấy sau giờ ngủ trưa, bố cô nàng cùng phòng mang Trác Yến bắt đầu “hội họp”. Thành viên trò chuyện sôi nổi từ trường trung học cơ sở trước kia mang đến lớp học hiện nay.

Lộ Dương giường bên trên hỏi Trác Yến: “Cậu thấy chàng lớp gia đình, ai đẹp trai?”.

Trác Yến Để ý đến vô cùng nghiêm túc rồi trả lời: “Cậu thấy nam nhi lớp thành viên gia đình có một số người đẹp trai ư?”.

chỉ việc lời nói ấy nhưng Lộ Dương và Tiểu Dư ở giường mặt cười lăn lộn. Trác Yến rất thích số đông tràng cười sung sướng của các bạn.

Sau round cười cợt, Tiểu Dư nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra tớ thấy, Giang Sơn – lớp trưởng lớp người trong gia đình cũng được, khá đẹp trai”.

Trác Yến nghe câu nói ấy cứ xuýt xoa: “Bạn Tiểu Dư buồng thành viên gia đình có nhiều tiền đồ nhé! Xem kìa, new năm nhất, còn nhữn ba, tư năm nữa new bước vào xã hội cơ mà người đấy đã biết phương pháp nịnh quan trên rồi! Nhân tài! Đúng là nhân tài!”.

Tiểu Dư lườm Trác Yến một loại đầy vẻ hung ác, vớ lấy một quyển sách trên bàn, chú ý đến đúng khuân mặt khiến gia đình tức giận, phi thẳng cho.

Trác Yến nghiêng thành viên gia đình tránh, vỗ ngực dương dương tự đắc: “Cũng may ta đây thân thủ Cấp Tốc nhẹn!”.

Vừa nói xong, mặt tai đang vang công bố thét the thé.

>> tìm hiểu thêm Truyện đam mỹ np

Thì ra cô tránh được nhưng mà Tôn Dĩnh ngồi ẩn dưới thì xui xẻo, vô duyên vô cớ phải chịu đòn thế cô.

hiện giờ Tôn Dĩnh vẫn vẫn suy xét về Việc trước ấy. Cô sẽ định nói ra cái thương hiệu ấy, chỉ mới kịp thốt ra một chữ thì bất cứ lúc nào bị quyển sách đập vào bên. Cái tên ấy mau lẹ bị tiếng thét thảm thiết của cô ý giảm ra thành đã từng tiếng rời rạc, “Hứa… Á… Khôn cũng được… Này, sao các cậu lại ném tớ hả? Tiểu Dư, cậu nhắm chuẩn rồi hãy ném có được không?”.

Trác Yến, Lộ Dương cũng như Tiểu Dư bò ra cười ngặt nghẽo.

Tiểu Dư ôm ấp bụng kêu lên: “Tôn Dĩnh ơi là Tôn Dĩnh, thì ra cậu cũng tẩm ngẩm tầm ngầm phết nhỉ! Đều đều cứ bảo tổ ấm không cho yêu đương khi sẽ còn đi học, cầm cố cơ mà bây chừ bị ném trúng rồi đã còn lảm nhảm tên Hứa Khôn của bệnh nhân ta, ha ha ha!”.

Tôn Dĩnh trợn mắt quan sát Tiểu Dư, vạch bên đứa bạn chưa chút nương tình: “Cậu… Tớ… Tiểu dư, cậu đừng tưởng tớ lưỡng lự cậu yêu thầm anh chàng Trương Nhất Địch hát hay, bật đẹp, chơi bóng rổ vô cùng giỏi lại hay tỏ vẻ dửng dưng ở khoa khai trương nhé!”.

Nghe đề tài hay ho này, Trác Yến mau lẹ hào hứng. Cô nhảy chồm tới đè Tiểu Dư xuống giường cũng như ra sức hỏi vặn. Tuy nhiên Tiểu Dư cứ giải đáp vòng vo.

giờ đây có một số người đứng bên dưới kí túc Gọi số phòng của Trác Yến.

Nghe tiếng Gọi, Trác Yến tạm buông Tiểu Dư ra, thò đầu ra bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài quan sát xuống dưới.

Lớp trưởng cũng như tía chàng trai cộng lớp vẫn đứng ở dưới ngửa cổ lên Điện thoại tư vấn. Chúng ta cho đưa giáo trình cho những cô, nhưng lại bảo đảm chặn đứng cấm đoán vào, hò đành sử dụng cách này để Hotline các cô xuống lấy sách.

“Trác Văn Tĩnh – xuống đây! Nhận sách!”. Lớp trưởng Giang Sơn đứng bên dưới lầu béo tiếng gào tên của Trác Yến – hẳn nhiên là tên giả.

Nói mang đến tên hiệu “Trác Văn Tĩnh” của Trác Yến còn có một “sự tích”.

Khi Trác Yến mới nhập trường phần lớn thời gian cô phần lớn bận thương nhớ quê căn nhà, chủ yếu không phải bàn giao lưu sở hữu người trong gia đình vè cùng lớp. Đừng nói đến chuyện thân mật với lớp trưởng Giang Sơn cũng như lúc này, thậm chí cô còn chưa quen biết đa số bạn làm việc. Khá nổi bật ban đầu nhưng cô vướng lại cho đám nam sinh là cực kỳ “văn tĩnh”(*), mà thậm chí lúc ấy có rất nhiều bạn làm việc nam còn nói rằng: “Nữ sinh lớp ta chỉ cần có Trác Yến là dịu dàng và gồm khí chất nhất, còn sót lại chẳng có ai”.

Lúc Lô Dương quay về kí túc xá kể lại câu đó, Trác Yến đã hoàn toàn biểu thị bản sắc với bà mẹ. Bởi thế Lộ Dương vô cùng khinh thường cô: “Bọn Đấng mày râu lớp bản thân mỗi chúng ta mắt mũi để đâu rồi? Làm sao lại coi cậu ta là khuê nữ giới chứ? Rành mạch cậu là một bà điên thì có!”.

Trác Yến lại nói sở hữu vẻ khôn xiết đứng đắn: “Tròng loại chảy lịch sử, bao nhiêu anh hùng liệt sĩ sẽ sử dụng máu cũng như sinh mệnh để bằng chứng cùng một vấn đề – đó chính là đôi mắt của cộng đồng dân cư luôn sáng suốt! Dương Dương, cứ tin lời bọn họ nói đi! Kiêu dũng chống chọi với mang lòng mình!”.

Cô nói ngừng, giường lại cóthêm một mẫu gối.

Lộ Dương không chịu đựng được, vắt gối đập vào chúng ta cô, đập kết thúc đòi gối lại tuy vậy Trác Yến chưa chịu đựng chuyển.

Cô hỏi Lộ Dương: “Cô gái, nếu bên tôi chuyển cô, cô lại lấy nó đập tôi ư?”.

Lộ Dương đáp: “Nếu cậu không làm tớ buồn nôn mửa thì tớ đã không đập cậu”.

Trác Yến lắc đầu: “Cái đó tớ chưa dám hứa. Chưa trả cậu đâu, hiên giờ cậu gối lên túi sách đi!”.

Ngay sau ấy trước bên tối om, cô tự dưng cảm nhận nghẹt thở.

Lộ Dương lôi cả tấm chăn từ giường bên trên xuống, boss lên đầu cô.

Đêm đó, Lộ Dương khôn cùng thê thảm, chưa bao gồm gối cũng chẳng gồm chăn, ngồi xổm bên chân Trác Yến đau khổ van nài.

Trác Yến hỏi cô bạn: “Cậu có thấy Cả nhà nam lớp ta nói đúng không?”. Trác Yến nghĩ, nếu cô gái Chịu đựng giải đáp là đúng, thì cô chắc chắn đã trả lại đồ.

Lộ Dương mặt mũi méo xệch, nghiến răng thở hổn hên cũng như vẫn hạ quyết chổ chính giữa cực to để thuyết phục bạn dạng thân thỏa hiệp, nhưng đang không thể nào bắt gia đình bạn chấp nhận được.

rốt cục cô bé tức tối bảo: “Cậu cứ để tớ bị đông cứng bị tiêu diệt đi mang lại rồi!”.

Về sau chuyện này đồn ra không tính, rồi dần dần biến tấu thành Trác Yến tịch thu gối cũng như chăn của Lộ Dương, ép buộc cô bé công nhận các bạn dịu dàng và tất cả khí chất.

rốt cục, bản sắc của Trác Yến cũng trở thành phơi bày. Sau này các bạn thỉnh thoảng lại mang chuyện đó ra giễu cợt Trác Yến, dù nói bao lăm lần cũng chưa thấy chán, lần nào nhắc lại cũng mỉm cười như bắt đầu nghe lần đầu. Trác Yến siêu hậm hực, hết lần này mang đến lần khác gục đầu vào tường hỏi: “Nửa đời còn lại của các cậu bao gồm đề xuất chỉ sống nhờ vào câu chuyện cười cợt này chưa hả?”.

lũ phái mạnh còn đặt tên cho Trác Yến một biệt danh là “Trác Văn Tĩnh”.

các bạn ngày nào cũng Hotline đi hotline lại là “em Văn Tĩnh” nhưng mà chưa điện thoại tư vấn tên thật của cô ý, đến mức tổ ấm đảm đang lớp có thể còn tưởng lớp của mình lại thêm tổ ấm mới.

Dần dần, ngay cả các giảng viên trong khoa cũng biết bạn nữ sinh tên “Trác Văn Tĩnh” ấy, còn sở hữu cái brand name “Trác Yến”, chúng ta lại chưa có ấn tượng. Lúc thi cử lần nào cũng có thể có sút thị chỉ vòa họ tên Trác Yến, hỏi với vẻ thắc mắc: “Sao lại là Trác Yến? Trác Văn Tĩnh, em viết sai tên à?”.

mỗi lần như thay, Trác Yến luôn gồm cảm nghĩ khóc không ra nước mắt.

**********

Trác Yến ở tầng sáu. Cô nhoài ra cửa sổ, chú ý Giang Sơn từ một chặng giải pháp cực kỳ xa: “Lớp trưởng, leo bậc thang thì thật kém thông minh! Hay chúng tôi thả xuống mang đến cậu một cáu giỏ, cậu đặt sách vào rồi bên tôi dùng dây kéo lên, cậu thấy nắm nào?”.

với chiều cao sáu tầng cụ này, Trác Yến chỉ dường như nhận thấy sắc bên khó khăn coi của Giang Sơn khi nghe câu nói của cô: “Trác Văn Tĩnh, sao cậu lười chảy thây vắt hả? Cậu tất cả còn là cô gái không?”.

Từ trước đến nay, Trác Yến hận nhất là bạn khác nghi ngờ giới tính của cô ý. Lúc lên trung học cơ sở, để dồn sức học hành cô luôn để tóc ngắn, tương đương đầu đinh. Lúc đi vệ sinh, luôn bao gồm phụ nữ sinh new gửi trường (trường cấp ba của Trác Yến là trường trung tâm, phần lớn học sinh chỗ khác bởi vì ao ước thi đậu đại học nên gửi mang lại học giữa chừng) hét lên có cô: “Á á á! Gồm thằng đàn ông giở trò lưu manh chui vào phòng tắm nữ!”.

các lần nghe tiếng hét đó, Trác Yến hồ hết phát điên, vừa ra sức ưỡn ngực gân cổ cãi: “Này này này! Làm cho ơn quan sát kĩ đi rồi hãy la hét! Lưu manh đồ vật gi mà lại lưu manh! Tôi là bạn nữ, nhỏ gái! Cậu tất cả thấy thằng nào có hai chiếc cục u trước ngực chưa hả?”.

những hiểu lầm cũng như rứa phổ quát thì hầu hết chuyện cười cợt vớ vẩn cũng sẽ có. Người trong gia đình bước đầu nghi ngờ Trác Yến bản chất là nam hay phụ nữ, hoặc là hifi cũng cần.

Khi Anh chị học trung học phổ thông vẫn chớm biết thương thầm nhớ trộm thì Trác Yến còn chưa có cảm nghĩ thiếu phụ đó. Thậm chí tầm thường gia đình bạn còn chơi cô: “Trác Yến, cậu đẹp trai nạm kia, tớ nghĩ cậu đề nghị chọn một ‘cô’ nữ giới new đúng!”.

Tuổi xuân tươi đẹp, tuổi trẻ ngọt ngào. Trác Yến cứ giữ mãi tình thành viên gia đình sở hữu đứa bạn dẹp trai cộng bàn. Quãng thời gian tươi đẹp đấy đã được qua, một đi chưa trở lại, từ đó trong lòng Trác Yến hóa học có một nỗi phẫn uất ăn sâu vào tận xương tủy mang đầy đủ gia đình nghi ngờ giới tính của cô ấy.

>> tham khảo thêm Truyện h+ ẩm ướt

Trác Yến hất mái tóc rối đã được nuôi cực kỳ dài của bản thân mình, từ bên trên cao hét vọng xuống bên dưới với Giang Sơn vẫn mỉm cười ranh mãnh: “Giang Sơn ơi Giang Sơn, mảnh giấy ơi mảnh giấy, Ngô Song ơi Ngô Song!”.

Ngô Song là đồng hương của cô ấy, học khoa xây dựng. Một hôm Ngô Song mang đến mượn sách Trác Yến thì Giang Sơn thấy được, Giang Sơn thấy Ngô dòng sông dịu dàng dễ thương, bất giác trong lòng nảy sinh cảm xúc, yêu cầu đã viết một bức thư khéo léo thanh minh cảm xúc, nhờ Trác Yến gửi hộ. Hai tổ ấm cho đến nay đang đang ở quy trình đồng đội mở ám nửa lùi nửa tiến
Chúc Các bạn đọc truyện tuổi xuân của em tòa thành của anh vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *