Tóm tắt truyện ‘ngoan đừng chạy’

Tác giả: Dạ Tử Sân
Thể loại: truyện ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện ngoan đừng chạy

Ánh mặt trời chói chang gay gắt, không khí nóng nực, bên trên cây ve kêu ầm ĩ.

ở trong phòng học mở điều hòa rất đầy đủ, Mục Sở hít một ngụm khí lạnh, đồng phục hai màu xanh da trời trắng trùm kín người.

Răng cô run cầm cập, đầu lưỡi chạm vào hàm trên, tay vẫn liên tục viết bài.

Tiếng chuông tan học phía bên ngoài reo lên.

Đọc thêm truyện đam mỹ sủng h

Có người đặt bút xuống, đứng lên truyền đến tiếng ma sát giữa chân ghế & mặt sàn.

Ủy viên ban Thể dục ngồi ở bàn cuối vùng lên thông báo cho mọi người: “Hôm nay giáo viên thể dục có việc không lên lớp, tiết sau mỗi cá nhân hòa bình hoạt động, sợ nóng thì nằm ở trong lớp tự học.”

Nói dứt, hắn từ dưới bàn lôi ra một quả bóng rổ, hô hào thêm mấy anh em xuất sắc nói nói cười cười đi ra khỏi lớp.

Đàm Di Nhiên soi gương chuốt chuốt mi, nháy mắt mấy lần, nghiêng đầu nhìn về phía người cùng bàn đang ngồi gần cửa sổ: “Sở Sở, hay là tiết sau họ đi đánh cầu lông đi?”

“Trời nóng, không đi.”

Mục Sở đang đau đầu với một bài toán, cô vắt óc mãi mà vẫn tính chưa ra, không ngẩng đầu.

Đàm Di Nhiên nhìn bộ dáng của cô, phủ nhận thường xuyên.

Xem thêm truyện đam mỹ

Là trường có tỉ lệ lên lớp tối đa trong thành phố C, trung học Gia Hưng luôn luôn có hai bang phái:

Một phái là gia cảnh bình thường phổ thông, nhưng có khả năng thành tích cao.

Phái còn sót lại là con ông cháu cha, gia cảnh không phú thì quý, suốt ngày ngồi ăn rồi chờ chết.

Hai bang phái này như nước với lửa, càng nhìn càng thấy ghét nhau.

Mục Sở hết lần này tới lần khác như là quái nhân, từng ngày đều sở hữu xe sang đưa đón đến lớp, thành tích vẫn yên ổn xếp đầu tiên không lung lay.

Mấu chốt còn chiếm dụng gương mặt xinh đẹp, tinh khiết ngọt ngào.

Đặt ở phía trong hai phái, quả thực —— trong ngoài Chưa hẳn người!

“Hắt xì!”

Mục Sở xoa xoa chóp mũi, mí mắt khẽ động: “Di Nhiên, cậu đang mắng tớ phải không?”

“…”

Đàm Di Nhiên ngượng ngùng cười hai tiếng, đóng hộp gương trang điểm, gật gù đắc ý than thở:

“Chuyện đáng sợ nhất bên trên đời này là gì chứ?”

“Chính là người ta không chỉ có ưu tú hơn mình, mà còn cần cù nỗ lực hơn cả mình!”

“Càng để cho tớ không tồn tại động lực học tập.”

Đọc thể loại truyện sắc

Đàm Di Nhiên lảm nhảm, thoải mái và dễ chịu đứng dậy, quay lại hô rủ tiết sau đánh cầu lông.

trước khi đi, cô cởi áo khóa ngoài đồng phục để trên bàn học.

nhìn qua trời nắng gắt bên ngoài, cô ngoảnh qua phía Mục Sở thương lượng: “Sở Sở, cho tớ mượn áo nắng của cậu một chút đc không?”

Áo nắng của Mục Sở chất vải mềm mại, phía bên trên còn thêu vài bông hoa bé dại, áp lên tay có cảm hứng mát lạnh, vừa thoáng mát vừa thoải mái và dễ chịu.

Cô lấy áo từ trong ngăn bàn ra, đưa tới.

“Cảm ơn bảo vật.” Đàm Di Nhiên mỉm cười nhận lấy, cho cô một nụ hôn gió.

“Cậu đi đi!”

Mục Sở nổi hết cả da gà.

bên ngoài tuy nắng cháy, nhưng ít khi có thời hạn hoạt động ngoài trời, mọi cá nhân vẫn muốn ra bên ngoài vận động.

của nhà học từ từ không tồn tại mấy người, tốp năm tốp bảy đều bận việc riêng của bản thân mình.

Ủy viên học tập là nữ sinh ngồi ở giữa bàn thứ nhất.

Cô ta làm chấm dứt bài tập đang muốn vùng dậy, nhìn thấy Mục Sở đang vùi đầu học, cắn răng một cái, lại ngồi xuống.

Đem ra một tập đề thi.

Mục Sở đối với mấy việc này cũng không có cảm hứng.

Cô viết dứt dòng giải mã ở đầu cuối, đặt bút xuống, xoay xoay người, đi tới phòng dọn dẹp và sắp xếp.

Đến lúc ra, tại bồn rửa tay chạm mặt Cố Tích ban ba.

Là khuê mật cùng nhau lớn lên của cô.

Cố Tích cười tủm tỉm đem nước trên tay vẩy vẩy vào mặt cô, Mục Sở nghiêng đầu tránh mặt, nói: “Đừng quậy.”

gặp gỡ Cố Tích vẫn đứng ở phía sau đợi mình, Mục Sở ngoài ý muốn: “Vào học rồi, cậu vẫn chưa lên lớp?”

Mời bạn tham khảo thêm list truyện bách hợp

Cố Tích khịt mũi xem thường: “Cậu tớ là cổ đông lớn nhất trong hội đồng quản trị trường, ai dám quản tớ?”

Ba Cố Tích là quản trị tập đoàn Đằng Thụy, mẹ là thiên kim tập đoàn lớn Viễn Thương.

Hai gia tộc lớn liên hôn, khiến Đằng Thụy cùng Viễn Thương luôn đứng đầu, địa vị không thể lay động.

Mà cổ đông lớn nhất của trường trung học Gia Hưng, chính là giám đốc của tập đoàn Viễn Thương, cậu ruột cô.

“Đại tiểu thư, mặc dù cậu là thiên chi kiêu nữ* nhưng tớ vẫn khuyên cậu học tập cho tốt. Còn nếu như không…”

Mục Sở lau khô tay, bóp bóp hai lần má cô: “Bộ dạng đẹp mắt này của cậu sẽ bị người ta ở sau sống lưng nói là bình hoa**.”

*Thiên chi kiêu nữ: phụ nữ cưng, đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời.

** Bình hoa: thuật ngữ dùng trong giới điện Ảnh, ở đây muốn nói đến những diễn viên có khuôn mặt khả ái, nhưng lại không có công dụng diễn xuất hoặc diễn xuất rất kém, thiếu tự nhiên và thoải mái. Thay vào đây, họ chỉ biết phô diễn ngoại hình dễ nhìn bên trên những đoạn phim, chẳng khác nào một vật trang trí để gia công đẹp cho bộ phim.

Cố Tích che lấy mặt mình, nhíu mày: “….Lý do này của cậu như nhau lời của ông anh tớ như đúc!”

kể tới đây, Cố Tích chợt nhớ ra một việc: “Sở Sở, anh tớ vừa về nước.”

Mục Sở đang nhìn chằm chằm nước chảy sửng sốt một chút, chớp mắt, đóng nước lại, hỏi: “Về lúc nào?”

Cố Tích: “Tuần trước.”

“Ồ.” Mục Sở tùy tiện replay, vẩy vẩy nước bên trên tay, mi mắt hơi hạ xuống.

Từ phòng lau chùi đi ra, cô đột nhiên đề ra một quyết định: “Vậy thời hạn này tớ sẽ không còn qua nhà cậu, chờ lúc nào anh cậu xuất ngoại thì tớ lại sang.”

Cố Tích kéo cô đến lan can, nằm sấp: “Cậu cũng không cần trông cậy vào việc này, anh tớ đã xuất sắc nghiệp, trực tiếp tới Đằng Thụy làm việc, cho nên sẽ ở lại thành phố C.”

Đứng từ tầng ba nhìn xuống, đám hoa la đơn trong bồn hoa đỏ rực như một đám lửa, ánh mặt trời thiêu đốt bên trên phiến lá, hoa rũ xuống, hữu khí vô lực***.

***Hữu khí vô lực: bất lực.

Mục Sở tựa vào lan can, lấy tay chống cằm, nói: “Sau này tớ vẫn là nên không tới nhà của cậu.”

Cố Tích dùng cùi chỏ chọc chọc cô: “Cậu gặp mặt anh tớ sao như chuột thấy mèo thế?”

Mục Sở thở dài: “Người mà mỗi lần gặp gỡ đều gọi mình là Hoa Hoa***, cậu nguyện ý nghe?”

***Hoa Hoa (花花) Theo mình đào bới thì từ 花 này một là “hoa” trong “cúc hoa” (Này bạn nào hủ chắc rõ nè, đúng như Cả nhà nghĩ đó:v), hai là hoa trong “hoa ngôn xảo ngữ”, ý chỉ những người lừa dối bịp bợm, ba là chỉ những kĩ nữ (thời xưa) hoặc những thứ có liên quan đến kĩ nữ.

Mục gia cùng Cố gia quen biết nhau từ đời ông nội, cha mẹ hai bên cũng có mối quan hệ gần gũi.

Cho nên Mục Sở cùng hai bạn bè Cố gia là cùng nhau lớn lên.

Mục Sở & Cố Tích bằng tuổi, anh trai Cố Tần lớn hơn hai người chúng ta bốn tuổi rưỡi, lúc nhỏ xíu thường dắt hai người đi dạo.

Mục Sở có một nhũ danh, gọi là bọt sóng nhỏ dại.

Cố Tần lúc nhỏ nhắn đọc không rõ, ba chữ bọt sóng nhỏ tuổi không kêu được, liền gọi cô là Hoa Hoa.

Thói quen này đến giờ vẫn không chịu đổi.

Lớn lên Mục Sở có kháng nghị, nhưng không có tác dụng.

Vì Sao là: gọi Hoa Hoa nghe êm tai, bằng không, cũng có thể gọi là Tiểu Hoa Hoa.

đấy là phẩm vị của một người thừa kế tương lai tập đoàn lớn Đằng Thụy à?

Dung tục!

Tục không chịu được!

“Dù sao nếu anh ấy không đổi, tớ liền tận lực trốn.” Mục Sở nói.

Cố Tích nhíu mày cười một cái, trong góc nhìn đưa đi vài phần đống ý.

Cô nhìn đồng hồ thời trang, vỗ vỗ vai Mục Sở: “Không thèm nghe cậu nói nữa, tớ về lớp, sắp thi cuối kì, lần này thi không cao bền vững anh tớ sẽ mắng chết.”

Nói hoàn thành liền hùng hoành tráng hổ xông về phòng học.

Mục Sở lắc từ chối, cũng trở về lớp dự định làm mấy bài tiếng Anh.

Vừa ngồi chưa đc bao lâu, mấy bạn nữ cùng lớp từ phía bên ngoài đi tới, miệng còn nhỏ giọng thảo luận: “Những người kia có vẻ không phải học viên cấp ba, có thể chạy tới trường ta chơi bóng rổ chắc cũng đều có “hậu đài”, dáng vóc không dễ chọc vào. Đàm Di Nhiên and Tư Niệm làn này có vẻ chọc vào bất tiện rồi.”

“Nhưng mà trong đám người ấy có một nam sinh rất đẹp trai, nếu không hẳn quên mang điện thoại cảm ứng thông minh, tớ nhất định lén chụp lại rồi âm thầm liếm màn hình hiển thị.”

“Thôi đi, cậu không có thấy gì thái độ của cậu ta so với Đàm Di Nhiên sao? Thật dọa người.”

Mục Sở ngồi nghe những cô ấy thủ thỉ, lông mày nhíu lại, ghé mắt hỏi một câu: “Di Nhiên xảy ra chuyện gì?”

Một nữ sinh tóc ngắn ngang tai nhìn về phía Mục Sở, nói: “Hai người bọn họ ở bên dưới kia đánh cầu lông, không biết sao lại đem vợt đánh trúng mặt một nam sinh ngoài trường, Di Nhiên xin lỗi, nhưng những người kia không chịu buông tha, làm rùm beng lên.”

kể tới chỗ này, nữ sinh nuốt một ngụm nước bọt: “Trong đó có một nam sinh cực kì đẹp trai, chỉ vào áo nắng của Đàm Di Nhiên, nói một chữ: “Cởi ra.””

Nữ sinh sát bên nhắc nhở: “Là ba chữ.”

“… À à ba chữ, tớ có chút kích động, bị bọn họ dọa sợ.”

***** Cởi ra: 脱下来

Mục Sở nghe mà như lọt được vào sương mù, lại lo lắng cho Di Nhiên, hoàn thành khoát cởi áo khoác xuống chạy xuống dưới.

phía bên ngoài nắng chói chang không mở được mắt, Mục Sở đưa tay che, một hơi nhắm đến sân thể dục mà chạy.

Đàm Di Nhiên cùng Tư Niệm đứng bên dưới cây đang tranh chấp túi bụi cùng nhóm nam sinh.

kẻ thù có bốn người, đại khái chừng hai mươi, rõ ràng không hẳn học viên trong trường.

Cũng chưa chắc chắn Nguyên Nhân mà náo ầm ĩ như vậy, bảo đảm and giáo viên cũng không chạy tới.

Lúc Mục Sở chạy tới, Đàm Di Nhiên đã giận sắp phát khóc.

Trông thấy Mục Sở, cô đỏ mắt nói: “Tớ đã xin lỗi, nhưng hắn không chịu buông tha, lại còn đem bật lửa đốt vợt của tôi.”

Mục Sở liếc góc nhìn vợt cầu lông trong tay Di Nhiên, bên trên lưới đều là vết tích bị đốt cháy.

Một người cao ốm, mắt nhỏ tuổi chỉ chỉ vào vết đỏ phía trên mặt mình: “Thấy gì không? Suýt chút nữa là đã trúng mắt, vết thương này ba năm ngày cũng không cao lên được, xử lí không cao có khi còn để lại sẹo, tôi còn chưa tính phí thuốc men là may đấy.”

“Tôi đã nói là sẽ bồi thường tiền, bao nhiêu tiền cũng khá được, anh phụ thuộc vào đâu mà phá vợt của tôi?” Đàm Di Nhiên nóng nảy.

“Ông đây vừa đủ tiền, chỉ muốn xả giận, thì sao?”

Người cao nhỏ xíu vuốt quả bóng rổ trên tay, bộ dáng bất cần đời.

Mục Sở xem qua quả bóng rổ trên tay hắn, dò xét yếu tố hoàn cảnh chung quanh, hỏi Đàm Di Nhiên: “Sao cậu lại đánh trúng mặt hắn?”

Đàm Di Nhiên: “Tớ và Tư Niệm ở đây đánh cầu lông, bóng rổ của hắn lăn tới, hắn chạy tới nhặt, công dụng đụng phải tớ, tay tớ buông lỏng, vợt rơi xuống vừa khít rơi trúng mặt hắn, có trời mới biết sao lại trùng hợp như thế…”

Cô càng nói càng thấy ủy khuất, đấy là chiếc vợt cô thích nhất, hốc mắt càng ngày càng đỏ, nước mắt tựa hồ sắp chảy ra.

Tên cao bé nhìn qua, giọng điệu không tốt: “Đừng tưởng rằng cô là phụ nữ khóc là qua chuyện, không nhìn xem cô đánh trúng tôi thành cái dạng gì rồi?”

“Là anh đụng trúng tôi trước!” Đàm Di Nhiên cùng hắn ồn ào.

“Vậy thì sao? Hiện tại tôi là kẻ bị thương thì chính là cô sai.”

Mục Sở nhàn nhạt nghe họ cãi nhau, bỗng nhiên khoát tay, đem bóng rổ trong tay tên kia lấy xuống.

Cô nhuần nhuyễn đập đập mấy lần, vững vàng rơi vào tay.

bên dưới con mắt ngây ngốc của tên cao tí hon kia, cô hướng bóng về phía Bắc, dùng sức ném đi.

Bóng rổ rơi trên không vẽ ra một đường vòng cung ưa nhìn, sau cùng rơi vào mặt hồ –Bõm!

Bọt nước văng tung tóe.

Tên cao nhỏ xíu mặt đen thành than, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên: “Biết quả bóng rổ này bao tiền không?”

Mục Sở nhìn hắn, không chút sợ hãi: “Bóng rổ của anh đáng tiền, vợt của Cửa Hàng chúng tôi không đáng tiền chắc?”

“…”

Tên kia nghiến răng nghiến lợi, chỉ vào Mục Sở: “Ông đây xưa nay không đánh phụ nữ,nhưng lúc này…”

“Hôm nay làm sao?”

Sau lưng truyền đến giọng nam nhàn nhạt, không tồn tại xúc cảm nhưng mơ hồ mang đi ý lạnh.

Tay tên kia vừa giơ lên, chậm rãi buông xuống.

Mục Sở nghe thấy âm thanh này có chút ngơ ngẩn, ngẩng đầu nhìn qua.

Một người nam nhi cầm lọ nước đi tới, tóc ngắn dính vào trán, trên ngũ quan góc cạnh cụ thể dính vài giọt nước, dọc theo cằm chảy xuống bên dưới, sau cuối chảy vào trong áo.

Từ phương hướng hắn đi tới, có vẻ vừa tắm qua.

Mà bên trên cổ tay của hắn, cột một mảnh vải trắng bé dại, nhìn kỹ mới phát hiện, chính là áo nắng của Mục Sở.

– ———–

Nửa đêm tớ đào hố mới =)))Hi vọng phiên bản thân đào đc thì lấp được, không drop, không drop, không drop, chuyện cần thiết phải nhắc lại ba lần!!!!
tìm hiểu thêm thể loại truyện ngôn tình hay tại website truyện không lấy phí truyen24.com. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *