Tóm tắt truyện đam mỹ “Blue”

Tác giả: Neleta
Thể loại: tiến bộ đô thị, tốt nhất công độc nhất thụ, nhân thú, ấm áp văn, công sủng thụ, truyện đam mỹ
Trích đoạn:
“Trọng Ni, tôi mong muốn kết duyên.”

“Kết hôn?”

Khổng Thu cố gắng duy trì vẻ mặt thông thường, dù trong lòng cậu cực kì ngạc nhiên, mà cũng đang với vài phần khác nhau, đây vốn là chuyện sớm tốt muộn thôi mà.

Ngồi đối diện Khổng Thu, Dư Nhạc Dương cười ha ha nhưng mà nói: “Đúng vậy, nhà tôi cứ thúc giục hoài, nhưng mà tôi có Đào Đào tuổi cũng đã mất tí hon nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, tốt nhất là cưới cho dứt. Dù sao đàn tôi hiện giờ mang ‘vợ chồng’ cũng chỉ sự khác biệt sở hữu mỗi chiếc tờ giấy thôi nhưng.”

Khổng Thu cười cười, rồi không mất phí cho Dư Nhạc Dương 1 quyền: “Chúc mừng nha, người trong gia đình bầy.”

Đọc full truyện chồng yêu là quỷ

Dư Nhạc Dương cũng đáp lại cậu một quyền: “Nói mồm thôi ko được, làm gì đấy thiết thực một tý đi anh bạn.”

Khổng Thu lấy ví từ trong túi quần ra, cầm tờ 100 tệ để trước mặt Dư Nhạc Dương, cười nói: “Đây, hồng bao của tớ, đừng trinh nữ là nhiều quá nhé!”

“Trọng Ni! Cậu dám!?” Dư Nhạc Dương kêu phệ, cần đến hai ngón tay nhón đem tờ tiền kia rồi vứt xuống trước mặt Khổng Thu. “Cậu lương một năm bên trên trăm vạn. Thế mà bạn thân tuyệt nhất của cậu kết duyên, hồng bao lại chỉ mang mỗi 100 tệ. Cậu không thấy ngại ngùng à, tôi đây cũng chẳng hy vọng nhận đâu.”

“Chê ít?” Khổng Thu lại móc thêm một tờ nữa ra: “Thế này đủ chưa?”

“Cậu đừng dùng tên Trọng Ni nữa, đổi tên lại thành Cát Lãng Đài đi.” Dư Nhạc Dương rước 200 tệ ném lại cho Khổng Thu, khó tính nói: “Không đủ mấy chục vạn, cậu đừng có đến gặp gỡ tôi.”

“Tôi chưa từng quan sát thấy ai lại trực tiếp đòi hồng bao của vị khách kiểu thế này cả!” lẩm nhẩm đem tiền che đi, Khổng Thu cùng bất đắc dĩ nói: “Được rồi, coi như nể mặt cậu là bạn thân tốt nhất của tôi, tôi nhất định đã hảo hảo cố gắng để cho cậu một cái hồng bao thật ‘lớn’.”

Đọc thêm: người tình trí mạng

“Như vậy còn tiếp thể lâm thời chấp tìm ra.” Dư Nhạc Dương cười nói: “Trước khi kết hôn còn rất nhiều vấn đề, mà tôi biết cậu cũng bận buộc phải ko đề nghị đến giúp sức đâu. Hôn lễ tổ chức ngày 18 tháng 8, cậu khăng khăng đề xuất tới đấy.”

“Gấp vậy sao?” Khổng Thu cúi đầu xuống, cật sức che đi tâm sự trong đáy mắt. Chỉ còn nhì tuần nữa thôi ư?

Dư Nhạc Dương thở dài: “Cha mẹ tôi cộng bác mẹ của Đào Đào đi tìm thầy tính đến tính lui, rốt cục tính ra năm nay cưới ngày đó là tốt nhất. May mà cha tôi vừa mới khai trương 1 khách sạn mới, bằng không cũng chẳng với chỗ đâu mà công ty. Cho nên nhì tuần này tôi bận tới tối tăm mặt mày luôn luôn ấy.” Nét mặt hơi giãn ra một chút, Dư Nhạc Dương uống vài hớp nước trái cây, rồi nhắc tiếp: “Tôi nên đi đây, còn đi đón Đào Đào and đi thử áo cưới nữa. Đúng rồi, Đào Đào mong nhờ cậu chụp hình cưới. Mà giờ sợ không kịp, thôi, ngóng sau hôn lễ cậu dành cho Cửa Hàng chúng tôi mấy hôm để có thể chụp hình nha.”

Vẻ tươi cười của Khổng Thu trong nháy mắt ngay thức thì trầm hẳn xuống, tiếp đến lại cực chẳng đã lắc đầu: “Tôi có thể từ chối không?”

Đọc full truyện Yêu thần ký

“Đương nhiên là không rồi.” Dư Nhạc Dương đứng dậy, sẵn sàng rời đi.

giờ đây Khổng Thu mới giương mắt hỏi: “Cậu thật ko đề xuất tôi thực hành một tay hả?”

Dư Nhạc Dương cười cười: “Nhiếp hình họa gia nhiều người biết đến của gia đình bạn thời gian là tiến thưởng bạc. &Amp; cũng bởi vì hồng bao béo của tôi, cậu đề xuất dành hết thời kì quý báu của bạn nhưng nghỉ ngơi đi.”

“Đồ khốn.” Cười mắng 1 câu, Khổng Thu hiểu đáp ứng đến tính tiền, rồi cộng Dư Nhạc Dương rời khỏi quán.

Lên xe, Nhạc Dương lại nhắc nhở Khổng Thu ngàn vạn lần đảm bảo ko được quên ngày cưới, rồi new tài xế đi. Sau khi gia đình kia đi khỏi, thú vui trên khuôn mặt Khổng Thu tức khắc mất tích. Cậu nỗ lực hít sâu vài tương đối, nhưng mà cũng không sao nén đc mẫu lệ nóng ấm bên trên khóe mắt sẽ tuôn rơi. Yên ắng trong dòng xe của bạn, Khổng Thu gục đầu bên trên tay lái, tay phải siết chặt mang ngực nhưng kịch liệt thở dốc.

( YY: kiểu đau ta thik tuyệt nhất, đau đến tê tâm liệt phế truất, nên ủ ấp tim mà thở, ôi, mong j thành viên gia đình đc thoa tim cho hình ảnh, hơ hơ hơ)

bỗng nhiên mang người trong gia đình gõ cửa, Khổng Thu ngồi thẳng mọi người lên. Bên ngoài xe, viên chức đáp ứng lo sợ hỏi thăm: “Tiên sinh, ngài không sao chứ?”

Khẽ cười thờ ơ, Khổng Thu phủ nhận tỏ vẻ không tồn tại chuyện gì rồi đạp chân ga. Thật chỉ ao ước cứ kiểu thế này chạy thẳng 1 mạch đến âm ty. Trong 1 khắc, quả tình Khổng Thu vẫn khích động nhưng mà nghĩ vậy đó.

Khổng Thu, nếu chỉ nhìn tên cậu thì ai cũng can hệ đến vị Nho gia cổ xưa đặc sắc china hồi trước. Từ sách giáo khoa, người nhà biết đến Trọng Ni là tên chữ của vị Khổng phu Tử kia, từ ấy Khổng Thu bị đọc như vậy cho đến khi vào đại học. Dư Nhạc Dương và Khổng Thu vào cộng một trường nhưng không giống ngành, thế mà trời xui đất giúp ra làm sao lại trở thành bọn, chuyện gì cũng kể mang nhau. Mà có 1 bài toán cho đến lúc này Khổng Thu đã chưa dám kể. Ấy chính là cậu thích Dư Nhạc Dương. Khổng Thu trời sinh là một mọi người đồng tính. Ngay từ lần đầu tiên quan sát thấy Dư Nhạc Dương trên sảnh bóng rổ, ánh mắt của cậu ko lúc nào rời khỏi đối phương. Chính là duyên cớ vì sao 1 thành viên gia đình không có nhiều người bè như Khổng Thu lại trở thành bạn đường của Dư Nhạc Dương. Ngay cả chọn nhà cũng chọn nghỉ ngơi nơi không xa nhà của Nhạc Dương lắm.

Đọc thêm list truyện bách hợp

Khổng Thu đã trải hình dung việc nhắc cho Nhạc Dương biết tình cảm của bạn, nhưng còn chưa kịp hóng tới khi đó thì Nhạc Dương sẽ trình bày cô bạn gái thanh mai trúc mã mang mọi người. Đến tận giờ đây, Khổng Thu đã không hiểu tại sao bạn lại ko chịu kết thúc ra ngay từ khi đó. Có lẽ bởi vì họ làm việc xa nhau khiến cho cậu ôm chiếc mộng ảo đó chăng? Những khi chúng ta gượng nhẹ nhau, cậu càng rộng rãi hy vọng. Nhưng mà sự thực vẫn chứng minh, cậu không đúng rồi, cậu nên sớm chấm dứt ra từ lâu mới đúng. Giống bị trúng độc vậy. Cứ mỗi lần quan sát thấy Nhạc Dương cùng Đào Đào thân thiện tự nhiên trước mặt thành viên gia đình, trái tim Khổng Thu lại rỉ máu, thế nhưng Khổng Thu vẫn ko tự kiềm chế được cảm giác của bạn nhưng mà càng lúc càng lún sâu hơn.

ngay trong khi tâm tư còn ngổn ngang, ý thức bị tra tấn, thì thời điểm xử tử cũng đến: chỉ từ vài hôm nữa là đến ngày Dư Nhạc Dương kết duyên – tám năm đơn phương của Khổng Thu chính thức hoàn thành trong thất bại. Dù sớm biết rằng thời buổi này sau trước gì cũng sẽ tới, nhưng mà khi đương đầu, Khổng Thu mới phát hiện bản thân thành viên gia đình chẳng thể ý chí nổi.

Thất thần tài xế về nhà, Khổng Thu làm bằng rơi chìa khóa chẳng biết bao nhiêu lần mới mở đc cửa ra. Vừa đẩy cửa bước vào, cậu liền đờ đẫn bổ ập lên mặt đất. Sử dụng nhì tay đậy mặt, Khổng Thu co người trong gia đình lại, đối với mối tình ngay từ trên đầu đã biết vẫn chẳng thể nào mang kết quả này, ngay cả rơi lệ cậu cũng không tồn tại nhân cách. Trong số những mối quan hệ xã giao của cậu, mọi người đồng tính có không ít, cũng rất nhiều các bạn có nhu cầu phát lên mang cậu, mà thái độ and vẻ mặt của Khổng Thu cũng đủ làm cho người trong gia đình nghĩ: Cậu vẫn để 1 tấm bia ‘trinh tiết’ đè nặng bên trên đầu. Nhưng mẫu ấy mang trò vè gì chứ? Mặc thây Khổng Thu có yêu Nhạc Dương bao nhiêu đi nữa, Nhạc Dương cũng chỉ coi cậu là kẻ người dùng độc nhất vô nhị nhưng mà thôi, thậm chí còn chẳng phải được hiểu cảm tình kia của cậu.

căn hộ dần dần tối đi, Khổng Thu cứ vậy đó cuộn mình nằm im không cựa quậy ở cạnh cửa ra vào. Chuông di động liên tục reo vang, nhưng cậu sẽ như cũ chẳng hề cựa quậy. Bỗng nhiên nghe 1 tiếng “tít” vang lên, máy tính bảng chuyển hẳn qua nguyên lý thu thanh.

“Khổng tiên sinh, tôi là Trương Đạt, ngài nghĩ sao về cuộc rỉ tai lần trước sở hữu tôi? Chủ toạ Vương siêu kì vọng ngài rất có thể tới chúng tôi giúp nhiếp ảnh gia ngoại cảnh, số đông lời xin của ngài, chủ tịch Vương các đồng tình. Chủ toạ cực kỳ ước có thể cùng ngài hiệp tác. Cầu ngài ý chí kỹ, bất cứ lúc nào ngài đều chung thể trực tiếp giao thông với tôi, khôn xiết mong nhận ra hồi âm của ngài. Hứa hẹn gặp lại.”

Đọc thêm truyện đam mỹ sủng

“Tít…” Lần trang bị nhị ngôi nhà trở lại trạng thái tĩnh mịch.

1 phút sau, Khổng Thu giơ nhì tay ra, nhị phút kế, cậu đưa tay lên đầu, tam phút sau nữa, cậu vùng lên lao thẳng tới máy tính bảng, bấm số and đọc ngay tức thì.

“Vâng, thưa ngài, xin hỏi ngài là…”

“Cô Trương, tôi là Khổng Thu, tôi gật đầu đồng ý làm cho nhiếp ảnh gia ngoại cảnh cho doanh nghiệp của cô. Mở màn từ sau này tôi đã tới nghỉ ngơi.”

“A! Thật vậy sao? Xuất xắc quá, tôi vẫn tức khắc đặt vé tàu bay cho ngài.”

“Ngay tương lai, càng sớm càng tốt.”

“… Vâng. Công việc chi tiết thì đợi Khổng tiên sinh tới rồi người thân bàn sau nhé.”

“Được.”

Ngắt di động, Khổng Thu chán nản xoay bạn, duỗi thẳng thừng chân thuộc trên ghế salon thở hồng hộc. Rời khỏi đây, cậu đề xuất rời khỏi nơi này. Giống như kẻ chết trôi với đc cọc gỗ, trong đầu Khổng Thu bây giờ chỉ với độc nhất một lời xin là bỏ đi, and đi thật xa. Đề cập cậu yếu ớt cũng rất được, hay là không tiền đồ cũng chẳng sao, cậu chỉ hy vọng tức thì rời khỏi nơi gian nan này.

các giọt mồ hôi thấm ướt quần áo, trong phòng chỉ mang ánh đèn mờ ảo từ ở ngoài đường hắt vào. Khổng Thu từ bên trên ghế salon trượt xuống đất, mở đèn bàn lên. Bên dưới ánh đèn hiện rõ một gương mặt tái nhợt, trắng toát.

bắt gặp thành viên gia đình vẫn còn cầm thiết bị cầm tay trong tay, Khổng Thu quăng nó đi, đứng dậy bước vào phòng ngủ. Lôi mẫu vali dưới gầm giường ra, cậu tức tốc khẩn trương đem hồ hết đồ rất có thể mang đi nhét hết vào trong các số đó. Di động lại vang lên, Khổng Thu ngay tức thì chạy tới nghe máy.

“Khổng tiên sinh, tôi là Trương Đạt, tôi sẽ để vé tàu bay cho ngài rồi. Đó là chuyến bay 6-50 giấu cánh vào sáng mai, chút nữa tôi đang gửi tin tức chuyến bay vào di động cho ngài.”

“Được. Cảm ơn cô rất nhiều.”

“Không sở hữu gì. Mà Khổng tiên sinh, ngài sở hữu khỏe không?”

“Tôi khỏe.”

“Vậy… sau này tôi đã đến sân bay đón ngài.”

“Được.”

“Ngày mai chạm mặt. Tôi cực kỳ vui vì ngài rất có thể tới đây.”

“Vâng, mai chạm mặt.”

Ngắt di động, Khổng Thu nhìn ra bên ngoài khuông cửa sổ. Phía trước đó là ngôi nhà lớn nơi Dư Nhạc Dương and Đào Đào ở. Trong phòng vẫn tồn tại tối, mang vẻ như hai gia đình đang chưa về.

Con tim quặn đau thật khó tính, Khổng Thu vô lực thuộc sấp bên trên nệm. Trời chế tác nghiệt, rất có thể dung; tự tạo ra nghiệt, chẳng thể thiết bị. Ngay từ thuở đầu thành viên gia đình đang không nên, cực kỳ không đúng. Sao khi Ngải Khắc đãi đằng sở hữu thành viên, người nhà lại ko thử 1 lần? Hay những bằng lòng lời mời cùng đi cần đến bữa có Lý Minh? Tốt khi Vương Thanh mời mình cùng xuất ngoại nghỉ mát, thành viên đúng ra cũng đề nghị cân nhắc… Hoặc là…

Tự tát gia đình bạn một chiếc thật mạnh, Khổng Thu hít một tương đối thật sâu để áp chế nỗi đau giằng xé trong tim.

“Xin lỗi cậu, Nhạc Dương. Tôi không thể nhìn cậu kết duyên cộng Đào Đào. Tôi thừa nhận người là kẻ nhu nhược. Cậu cứ coi như thường với bạn bạn như tôi đi.” Giọng khàn khàn, Khổng Thu nhìn căn hộ lớn xa xa kia nhưng mà thì thầm. Cuối cùng cũng không nhịn đc, đặt mặc cho nước mắt tuôn rơi.

đưa theo máy hình họa cộng công cụ chuyên ngành, kéo theo một cái va li lớn, Khổng Thu nhìn lại căn nhà bừa bộn của mình một lần chung cục, rồi lặng lẽ luân phiên tổ ấm tạm dừng hoạt động khóa lại. Hầu như chạy trối chết, cậu tài xế 1 mạch thẳng đến sân bay. Từ giờ tới lúc phi cơ đậy cánh còn tới 6 tiếng nữa, nhưng 1 khắc Khổng Thu cũng đợi không nổi. Ở gần Dư Nhạc Dương kiểu như thế này, cậu xiêu bạt vô cùng ngột ngạt, nghẹt thở như sắp chết tới nơi.

Ngồi tại sân bay suốt một đêm, Khổng Thu kéo lê thể xác mệt mỏi, tinh thần cũng vô cùng uể oải nhưng mà leo lên chuyến bay 6-50 đến đô thị S. Thị trấn S cách thành phố C khôn cùng xa, hết sức rất xa.
hiểu full truyện tại trang web phát âm truyện online miễn phí truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui miệng.

Đọc thêm truyện cô giáo Thảo

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *