Tóm tắt truyện ngôn tình “Dữ thiên đồng thú”

Tác giả: Vụ Thỉ Dực
Thể loại: tiên hiệp, truyện ngôn tình  , trọng sinh
Trích đoạn:
Sắc trời còn chưa sáng, hạ nhân ở Sở gia thành Lăng Dương đã các bước lu bù, người vào người ra tấp nập ở những viện.

từ bây giờ là ngày khảo hạch của đệ tử Sở gia, đệ tử nào đủ mười tuổi sẽ tập kết ở quảng trường Trung Đình tại đại trạch thực hiện khảo hạch, là ngày long trọng nhất năm của gia tộc Sở thị, liên quan đến vận mệnh tương lai của mỗi đệ tử nên không ai dám khinh thường.

Trong chốc lát rất nhiều viện đã truyền ra động tĩnh.

Nhân lúc sắc trời còn chưa sáng, một thân hình họa màu đen phóng nhanh qua từng mái hiên.

Đọc thêm list truyện sắc

vận tốc của nó cực nhanh, người hầu đi lại trong viện không hề phát xuất hiện có 1 con yêu thú đi lại trên đỉnh đầu, mọi khi có võ giả tuần tra nó liền như thể một con báo đêm an tĩnh ẩn nấp trên xà nhà, đợi đến lúc võ giả tuần tra đi khỏi mới phi sang mái hiên khác.

Nó quen thói quen lối lẻn vào phòng bếp.

Phòng bếp bây giờ người người đều vội sứt đầu mẻ trán, đầu bếp mắc chuẩn bị đồ ăn sáng cho các chủ tử ở những viện, mùi hương tràn ngập cả gian phòng.

Yêu thú bên trên xà nhà đôi mắt một đen một vàng nhìn chằm chằm đồ ăn đã được gia công chấm dứt đặt ở bên trên bàn, trong mắt sự bắt bẻ thấy rõ.

bỗng nhiên hai mắt nó sáng ngời nhìn về phía đầu bếp vừa làm dứt một trong những phần đùi gà hầm măng, đầu lưỡi phấn nộn liếm liếm môi, khôi lỏi uyển chuyển nhảy qua những xà nhà. Trong chốc lát nó đã ngậm một cái đùi gà thơm ngào ngạt, thản nhiên ngồi bên trên xà nhà ngấu nghiến, cái đuôi xù lông vui sướng đảo qua đảo lại.

Một lần ăn tinh khiết ba chiếc đùi gà cũng chỉ coi là món khai vị, tuy rằng còn muốn ăn nữa mà nó đọc đã ăn vụng thì phải biết đạo lý một vừa hai phải nên cong đuôi đi ăn thứ khác.

cuối cùng ăn no bụng, yêu thú mới ngậm một bao giấy dầu vui sướng rời đi phòng bếp.

**

Chiếc sân đìu hiu hẻo lánh nhất ở Đông viện Sở gia lúc này vẫn im ắng như cũ, viện lớn như thế nhưng giỏi nhiên không tồn tại bóng dáng của một hạ nhân nào.

Đọc thêm lis truyện đam mỹ h

Sân đc lát gạch xanh, tuy rằng quét tước rất tinh khiết nhưng mà có thể nhìn thấy cỏ dại sinh trưởng xum xuê ở một góc. Cạnh tường còn thêm một cây táo mọc lên, thân cây cong cong Dường như trong khi sinh trưởng bị thứ nào đấy đè lên, trên cây có vài quả táo xanh nhìn rất ngon miệng, nhẹ nhàng đung đưa trong gió.

Lát sau cửa kẽo kẹt xuất hiện thêm, một thân hình còm cõi bước ra từ ở trong phòng.

Trời chỉ thế hệ bắt đầu sáng, mặt trời còn chưa lên, thân hình nhỏ bé xíu đi tới bên giếng múc một xô nước đổ vào chậu, tiếp nối rước ra một nhành hương thảo làm bàn chải tấn công răng, bắt đầu súc miệng rửa mặt.

sau thời điểm làm kết thúc mới nhìn gương mặt mình nội địa.

Nước trong chậu đẩy sóng từng đợt khiến cho gương mặt gầy đét vì không đủ dinh dưỡng cũng đong đưa. Mãi tới lúc mặt nước trở về yên tĩnh khuôn mặt kia mới an tĩnh lại.

Sở Chước nhìn chậu nước không khỏi ngây người.

Đọc thêm truyện bách hợp

Tuy rằng đã trọng sinh đc mấy ngày nhưng nàng chẳng thể nào quen bộ dáng bây giờ của mình. Bởi vì mỗi lần nhìn thấy nàng càng chắc nịch mình đã trọng sinh, từ cường giả Nhân Hoàng Cảnh trọng sinh quay về thời điểm lên mười, bản thân hiện tại chỉ có thực lực tầng bảy Tiên Thiên, nhỏ bé yếu đến chính nàng cũng không thể thích ứng. Sở Chước thật sự không đọc do sao mình lại trọng sinh, nàng nhớ rõ phiên bản thân bị người khác tấn công lén nhưng mà chết, tuy rằng không cam lòng nhưng mà bởi vì nàng quá chủ quan nên chẳng thể trách người khác.

Cho rằng chết là hết, nào biết vừa mở mắt lại phát sinh ra mình trở về lúc mười tưởi.

Sở Chước cũng không được coi là kẻ của đại lục Tấn Thiên, do nàng là xuyên vào bào thai, từ quả đât khoa học kĩ thuật tiến tới xuyên đến thế giới cổ kính, đầu thai vào trong bụng mẹ, đem phương pháp con nít thành lập và hoạt động bước vào đại lục Tấn Thiên.

đáng tiếc số mệnh nàng không hay, mẫu thân khó sinh qua đời, có phụ thân cũng chẳng khác không tồn tại là bao. Bởi thân phụ kế thừa cổ xưa tuyệt đẹp của vị tiền bối nào đấy, thời trẻ vài lần trốn nhà ra đi, hiện tại cũng chưa biết lang bạt ở nơi nào, nghe người khác nói ông đã chết bỏ lại nhì mẹ con nàng.

Phía bên trên nàng xem thêm hai vị tỷ tỷ nhưng Sở Chước chưa từng gặp mặt qua các cô gái.

Xem thêm: truyện cười

Nghe nói lúc mẫu thân còn chưa mang thai nàng, đại tỷ Sở Thanh Sương lấy theo nhị tỷ Sở Thanh Giáng rời nhà trốn đi, không ai biết các thiếu nữ đi chỗ nào. Bên dưới con mắt của Sở gia, các chị em không lỏng lẻo học theo trưởng bối bỏ nhà ra đi, hai nữ tử yếu đuối chắc rằng không đi đc xa, chỉ sợ đã bị yêu thú phía bên ngoài ăn mất. Vậy nên Sở Chước vừa sinh ra đã trở thành một đứa nhỏ bé không cha không mẹ không người thân. Nếu không hẳn nàng chảy dòng máu của Sở thị, được đưa cho một bà lão câm nuôi nấng, uống nước cơm qua ngày chỉ sợ không sống được đến bây chừ.

đáng tiếc bà lão câm khi nàng năm tuổi đã được nữ nhi đón về nhà dưỡng lão, nếu Chưa hẳn linh hồn của nàng là 1 người trưởng thành và cứng cáp thì không tồn tại cách nào có thể phệ lên.

Tuy rằng tồn tại nhưng mà lại không có trưởng bối che chở, thường xuyên bữa đói bữa no, biến thành bộ dáng suy dinh dưỡng này.

Nghĩ tới đây, Sở Chước cúi đầu nhìn ăn mặc quần áo trên người, váy đã giặt đến trắng bệch, tuy vải dệt rất tuyệt nhưng mà nhan sắc lại không thích hợp cho trẻ con mặc, thậm chí có giút già đời cũ kĩ. Đôi giầy vảy đã bung chỉ, bên trên người cũng không có đồ trang sức quý gì, thân hình này nói 7-8 tuổi vững vẫn đầy người tin.

đời đầu tu luyện tới Nhân Hoàng Cảnh, Sở Chước làm cái gi có lăng la tơ lụa nào chưa mặc qua, sơn trân hải vị nào chưa ăn được, nên hưởng thụ đều đòi hỏi rồi, làm sao kiểu như bây chừ, sân thì hẻo lánh không có bất kì ai hỏi thăm, đến cả hạ nhân cũng không coi nhẹ nơi này khiến tâm tình của nàng có chút khó hiểu.

nhưng mà không sao cả, trải qua từ bây giờ cuộc sống đời thường của nàng sẽ biến đổi, đời cổ cũng như vậy.

Coi thêm Truyện ngôn tình ngược H

bất biến tâm thần, Sở Chước rốt cuộc dời đi tầm mắt không nhìn khuôn mặt vừa lạ lẫm vừa thân thuộc kia nữa, xoay người trở về phòng.

thế hệ vừa vào cửa liền có một bóng đen nhảy vào mặt, Sở Chước tay mắt lanh lẹ định bắt rước, không mong muốn vận tốc của nàng không nhanh bằng nó, lông xù chọc chọc vào mặt nàng.

Sở Chước túm thứ bám ở trên mặt ra, đương đầu với đôi mắt nhị màu.

người sở hữu của đôi mắt đấy là một nhúm lông xù, hình dạng như là một con mèo con, lông tơ đen nhánh sáng bóng loáng, có chút như là ba cấp Báo U Minh, nhưng khi nhìn kỹ mới thấy nó tổng thể khác biệt. Lừng danh là đôi mắt này rất ít yêu thú nào có được, trước trán nó lại có một nhúm lông white color không giống như ai, chiếc đuôi thì lông xù, thật sự chưa biết nó thuộc chủng loại yêu thú nào.

Tiểu yêu thú vô tội nhìn nàng, vươn móng vuốt lông xù bám đem quần áo của nàng muốn nhảy vào trong ngực.

Sở Chước ôm chúng nó vào lòng, nhẹ dịu vuốt ve đầu nó, cũng bất chấp nó nghe đọc tốt không: “A Chiếu, hôm nay ta muốn tham gia khảo hạch, ngươi đừng quấy rối, bị người bắt gặp sẽ không giỏi.”

Yêu thú vẫn ánh mắt không có tội nhìn nàng, hai móng đặt ở xương quai xanh, bộ dạng “Ta rất ngoan”.

Sở Chước làm sao tin đc nó, nàng từng bị bộ dáng ngoan ngoãn của nó lừa quá nhiều lần, hiểu được “con mèo nhỏ” này mặc dù là tiểu yêu thú mà lại có lá gan của đại yêu thú, hư thật sự, y như 1 đứa trẻ con tăng động không xem xét một chút sẽ gây ra chuyện.

nhưng Sở Chước luyến tiếc vứt nó đi, do yêu thú này ở đời trước đã cùng nàng vượt qua các năm tháng đau buồn nhất.

Dù về sau nó đột nhiên mất tích không rõ tử sinh, nhưng mà Sở Chước vẫn cực kỳ cảm ơn vì có nó làm bạn.

Yêu thú cọ cọ trong lồng ngực nàng, tiếp nối lại nhảy lên bên trên bàn, đẩy đẩy bao giấy dầu.

Sở Chước vừa thấy không khỏi bật cười.

Đọc thêm truyện đam mỹ sủng

bên dưới góc nhìn chú ý của yêu thú nàng lộ diện gói giấy, phía bên trong có một chiếc đùi gà béo với hai cái bánh bao thịt, đùi gà tản ra hương khí nồng đậm, linh khí bức người.

Sở Chước mấy thời nay đã thói quen nó thích chạy nơi nơi mang đồ ăn về, nhìn quality đồ ăn xem ra là đem trộm ở phòng bếp chính, thần không biết quỷ không tuyệt trộm nhiều đồ ăn như thế nhưng không biến thành người khác bắt gặp có thể thấy nó có bao nhiêu bản lĩnh.

Một nhúm lông nho bé dại như thế, nó cuối cùng làm ra làm sao ngậm đồ ăn về cho nàng?

Sở Chước lại nhìn tiểu yêu thú, thấy nó như hổ rình mồi nhìn mình liền cầm mang bánh bao ăn. Mãi đến lúc nàng ngoan ngoãn ăn kết thúc hai cái bánh bao với một cái đùi gà nó thế hệ thỏa mãn nhu cầu dời đi tầm mắt.

Ẳn uống giàu có xong xuôi, sắc trời bên phía ngoài đã sáng trưng.

hôm nay muốn đi khảo hạch nên Sở Chước không dám tới trễ, nói tí hon với yêu thú: “A Chiếu, ta muốn đi quảng trường Trung Đình, ngươi đừng chạy loạn được chứ?”

Yêu thú cần đến đôi mắt hai màu nhìn nàng, cái đuôi vỗ vỗ tay nàng như muốn nói nàng thật là dài dòng.

Sở Chước dặn dò một phen mới buông nó ra, đi sửa sang lại đồ vật.

Yêu thú uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy lên bả vai của nàng, ngoái đầu nhìn nàng làm việc, một nhúm lông trắng trước trán thường xuyên cọ vào mặt khiến cho nàng không khỏi bật cười.

tích lũy ngừng đồ đạc, Sở Chước xách túi trên sườn lưng, sờ đầu yêu thú đầu ôm nó bỏ lên trên giường liền bước ra khỏi sân.

sau thời điểm nàng ra cửa, tiểu yêu thú cũng theo nàng ra bên ngoài, mang lời dặn dò của nàng vứt ra sau đầu. Nó phóng qua từng cái xà nhà, tốc độ rất nhanh, võ giả tuần tra không hề phát xuất hiện.

****

Lúc Sở Chước bước vào quảng trường Trung Đình, nơi này đã tụ tập quá nhiều đệ tử chờ được khảo hạch, các hài tử này đều mười tuổi, đàn bọn họ là con cháu của gia tộc Sở thị, đến nhập cuộc buổi khảo hạch mỗi năm một lần này.

Sở Chước xen lẫn nằm ở trong đám người cũng không thực sự khác nhau.

Sở thị rất có danh vọng ở đại lục Tấn Thiên, cây phệ rễ cắm sâu, gia tộc phồn thịnh, dòng chính dòng nhánh có quá nhiều người mà lại không hẳn ai ai cũng sống xuất xắc, dòng nhánh xuống dốc thì những hài tử đó không nói đến tu luyện, tới cả ăn no cũng gian khổ, suy dinh dưỡng như Sở Chước mười tuổi lại tương đương 7-8 tuổi không hẳn con số ít.

Sở gia nhiều người biết đến là thế gia ngự thú, có địa vị không thấp ở châu lục Tấn Thiên, mà một thế gia đại tộc tài nguyên rất hữu hạn, còn nếu như không bộc lộ ra thiên phú làm người khác coi trọng, tài nguyên gia tộc cũng không đổ dồn vào người gì đấy – cho dù người nọ là trưởng tử trưởng nữ của dòng chính.

thời hạn khảo hạch là giờ Thìn, còn tiếp tận ba mươi phút chuẩn bị.

bên trên nơi bắt đầu cây ngô đồng cao phệ ở xung quanh quảng trường, một con yêu thú vạch ra lá cây, nhả bao giấy dầu ngậm ở trong miệng sang một bên, nằm úp sấp trên thân cây ung dung nhìn đám hài tử ở bên dưới quảng trường.
gọi full truyện tại web site gọi truyện trực tuyến truyen24.com. Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ

Rất nhanh nó đã nhận được Sở Chước, khởi đầu nàng còn đứng một mình một chỗ, lát sau đã có người bước lên bắt chuyện.

Mặt mày Sở Chước còn chưa nẩy nở, ngũ quan cũngkhông tính là xinh đẹp, thú vui nơi khóe môi lại vô cùng vồ cập hợp lý, bộquần áo cũ kĩ bên trên người lại khiến nàng càng thêm dễ gần lại có thêm một loạikhí chất hào phóng, tuy không khác nhau loá mắt nhưng lại rất dễ khiến cho ngườikhác có hảo cảm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *