Tôi mộng giữa ban ngày là thể loại truyện ngôn tình vườn trường trong trận chiến tranh đoạt học bổng diễn ra hừng hực khí thế, ở trước cửa phòng thao tác làm việc của thầy chủ nhiệm, Lâm Ngữ Kinh cùng Thẩm Quyện oan gia ngõ hẹp.

reviews truyện ngôn tình vườn trường tôi mộng giữa ban ngày

Tác giả: Tê Kiến
Thể loại: ngôn tình, thanh xuân vườn trường

Trích đoạn truyện tôi mộng giữa ban ngày

cuối tháng tám, trời nắng chang chang, hơi nóng ngưng tụ tại một chỗ, dinh dính nóng bức.

Mãi cho đến lúc trước khai giảng vài ngày, mấy trận mưa to lộn đầu hắt xuống, nhiệt độ mới hạ xuống vài độ.

Hai giờ rưỡi xế chiều.

Lâm Ngữ Kinh đứng ở cửa trung tâm Thương mại dịch vụ, nhìn nước mưa lộp bộp nện vào nền đá bằng vận trên bề mặt đất, bọt nước bắn lên, văng tung tóe thấm ướt giầy của người đứng bên ngoài.

Đợi mười phút, mưa rơi không giảm.

Lâm Ngữ Kinh một tay giơ túi bán buôn lục lấy điện thoại cảm ứng, xác nhận không tồn tại cuộc gọi tới và tin nhắn, đi đến góc cửa thủy tinh to lớn phía đằng trước, khoác túi lên cánh tay, lại xòe tiếp hai ngón trỏ & ngón cái, tạo dáng vẻ rồi giơ camera, xoay tròn trước mặt chọn cảnh, nhắm một mắt lại. đọc Truyện xuyên không

Cao ốc như rừng, cửa chính của trung tâm dịch vụ thương mại hướng ra mặt đường, shop bán lẻ với sang trọng không giống nhau xuất hiện thêm ở mặt tiền shop, bảng hiệu Starbucks cực lớn ở con phố đối diện bị mưa to thấm vào, mỹ nhân ngư màu xanh da trời lá như chìm vào đáy biển, toàn album ảnh đều hiện lên 1 cách ướt sũng, phồn hoa tối tăm u ám.

thực trạng vừa không còn xa lạ vừa không quen.

Lâm Ngữ Kinh mới đến thành phố A vào hai ngày trước.

Ba tháng trước, cô tận mắt chứng kiến cuộc sống hôn nhân dây dưa lâu lăm sau cuối cũng đi đến hồi kết của Lâm Chỉ cùng Mạnh Vĩ Quốc.

Hai người trước lúc ly hôn còn đánh nhau một trận.

chính vì quyền nuôi dưỡng Lâm Ngữ Kinh.

Lúc đó là sáu giờ rưỡi tối, ngày thứ hai sau thời điểm ra quyết định ly hôn, một nhà ba người họ ngồi trước bàn ăn ăn một bữa cơm ở đầu cuối, nói từ gia sản nhà xe cộ đến Lâm Ngữ Kinh, vẻ mặt Lâm chỉ còn đầu tới cuối rất bình tĩnh, đưa đi một loại chết lặng lạnh lùng: “Toàn bộ căn nhà này thuộc sở hữu anh, xe tôi cũng không cần, con cái anh đưa theo đi.”

Thời điểm mạnh Vĩ Quốc nghe thấy nửa câu đầu cực kì hài lòng, nửa câu sau vừa xuất ra, ông ta ban đầu nhăn mày: “Cái gì gọi là con cái tôi mang đi?”

Lâm Chỉ có chút không kiên nhẫn: “Tôi không có thời hạn quản.”

“Cái gì gọi là cô không có thời gian quản? Cô không tồn tại thời gian chẳng nhẽ tôi có thời gian đọc truyện Ngôn tình hoàn

“Anh rất có đấy, ” Lâm Chỉ cười lạnh một tiếng, “Ẳn cơm mềm* lâu đời như thế, cuối cùng cũng bày đặt làm người bận rộn rồi hả?”

(*) Cách nói châm biếm, ám chỉ loại nam nhi ăn bám phụ nữ.

Mặt Mạnh Vĩ Quốc thoạt đỏ thoạt trắng, thẹn quá hoá giận trừng mắt với bà ấy, hít một hơi thật sâu bình phục tâm trạng: “Lâm Chỉ, bây giờ mỗi người hảo tụ hảo tán*, tôi không muốn tranh cãi với cô, hi vọng bạn cũng có thể tôn trọng lẫn nhau.”

(*) gặp trong hòa hợp, chia tay trong độc lập.

Lâm Chỉ nhướng mày: “Thế nào, hiện tại mới nhớ tới việc nói chuyện tôn trọng cùng tôi? Lúc trước anh đến nhà của Shop chúng tôi ở rể sao lại không nhìn thấy cái mặt của anh vậy?”

Mạnh Vĩ Quốc không hề nhịn đc nữa, “Rầm” một tiếng hầm hố vỗ xuống bàn, đứng dậy.

Lâm Chỉ cũng đứng lên theo, kèn chiến tranh bị thổi lên, hai người bắt đầu hồ đồ lú lẫn mà tranh cãi, đồ ăn bên trên bàn ăn bị ném mất bảy bảy tám tám.

Lâm Ngữ Kinh bắt chéo hai chân, dùng đũa đâm vào bát cơm trắng của bản thân mình, cứ như thế chống cằm nhìn hai người cũng chính vì chuyện ai nuôi con này mà bộc phát ra một đợt cãi vã mới, thậm chí không thèm ngần ngại, ở ngay trước mặt cô ban đầu đùn đẩy lẫn nhau.

Xem cô như con chó, nghe không hiểu biết tiếng người, không người nào buồn để ý, tâm tình cơ bản cũng không cần được coi trọng.

*

Mạnh Vĩ Quốc và đúng là ở rể đấy.

mái ấm gia đình Lâm Chỉ ba đời lao vào vào thương trường, giàu đến chảy mỡ, Mạnh Vĩ Quốc & bà ấy là bạn học thời buổi học, là ở nông thôn thi vào thành phố, học giỏi, vừa biết ăn nói lại vừa êm ả, hơn thế nữa lớn lên rất đẹp trai.

Thiếu niên mười tám mười chín tuổi, mặc áo T-shirt bằng vải đc giặt đến bạc mầu, tướng mạo sáng sủa, dáng người cao ngất, thoạt nhìn cao ngạo cô độc mà anh tuấn.

đc nam sinh như thế theo đuổi, có cô gái nào lại không động tâm, Lâm Chỉ cũng không ngoại lệ.

học sinh nghèo cùng thiên kim tiểu thư yêu đương kết duyên, cũng không nhất định đều là kết cục tốt.

Từ khi Lâm Ngữ Kinh có trí nhớ đến nay, ba and mẹ thật sự không giống với nhà người khác, cô nhìn ra được Lâm Chỉ đã triệt để đáng ghét Mạnh Vĩ Quốc rồi, sự đáng ghét cùng cực đối với người nam nhi này cũng làm mài mòn cạn kiệt một chút yêu dấu của bà ấy với đứa con của bản thân mình.

Lâm Ngữ Kinh vốn cho rằng, thời điểm cô bị ba mẹ cho là gánh nặng mà muốn loại bỏ sẽ sở hữu chút cực khổ.

Nhưng khi thật sự thấy một màn như thế, cô cảm giác gì cũng không tồn tại.

y như là một trong những hớp uống cạn một thùng rượu mạnh gì đấy, đầu lưỡi hay đầu óc đều tê dại, trong cả nửa điểm tri giác cũng không tồn tại, cứng đờ như gỗ.

Đọc thêm list full truyện đam mỹ ngược tại đây

Mạnh Vĩ Quốc không kiên định ra tòa cùng Lâm Chỉ.

Quan hệ bối cảnh tiền bạc mọi thứ Lâm Chỉ đều phải sở hữu, ông ta lấy cứng đối cứng hoàn toàn là 1 con đường chết, cuối cùng Lâm Ngữ Kinh thuộc sở hữu ông ta, mỗi tháng Lâm Chỉ cung ứng cho cô một khoảng phí nuôi dưỡng cố định.

Mạnh Vĩ Quốc tiên sinh nhanh chóng thoát khỏi bóng ma của một đoạn hôn nhân thất bại, một tháng sau thời điểm ly hôn đưa theo Lâm Ngữ Kinh chạm chán bạn nữ mới Quan Hướng Mai của ông ta, hai người cải cách và phát triển với vận tốc ánh sáng, thậm chí đã có cái kế hoạch năm năm đầu tiên, kết duyên lĩnh chứng dọn đến nhà người phụ nữ này ở thành thị, vào ở rể mười phần nhuần nhuyễn.

Lâm Ngữ Kinh chỉ cảm nhận thấy lớn lên đẹp trai lại giỏi thủ thỉ thật sự chất lượng cao, có không ít phú bà đần độn nguyện ý cùng ông ta kết hôn như thế.

Ngày thứ hai sau khoản thời gian đem cô đến nơi này, hai người chúng ta đi hưởng tuần trăng mật, trước khi đi Quan Hướng Mai mỉm cười nhìn cô: “Về sau con hãy xem đấy là ngôi nhà mình.”

Lâm Ngữ Kinh khẽ đồng ý.

“Con của cô hai thời nay cùng bạn học ra phía bên ngoài chơi rồi, có lẽ ngày mai trở về, cô đã nói với nó rồi, trong time họ không có ở đây này để thằng nhóc chăm sóc con một chút, sau đây nó chính là anh trai của con, một lát nữa cô đưa số điện thoại di động của con cho nó, để những con tự liên lạc với nhau.” Quan Hướng Mai liên tiếp nói.

“…”

Lâm Ngữ Kinh cũng không hẳn rất muốn liên lạc với con trai bà ta, nhưng thứ cô càng không muốn nhất đó là phá vỡ loại bầu không khí mái ấm gia đình mẽ ngoài hài hòa và hợp lý này, cho nên vẫn chính là yên tĩnh gật đồng ý.

Quả nhiên, Quan Hướng Mai rất hài lòng, còn nói: “Có việc cũng có thể cùng nói với dì Trương, không cần thiết phải ngại, cũng không cần cảm thấy bó buộc, tất cả mỗi cá nhân rất thích con.”

“…”

Lâm Ngữ Kinh nhìn thoáng qua dì Trương sát bên chỉ thiếu điều khắc lên trán cái nhãn “Hiện tại loại gà rừng gì cũng có thể có thể giả thành thiên kim”, “Thể loại phụ thân ăn cơm mềm đưa theo phụ nữ đến chia gia sản ” với “Mày đừng hòng lấy một phân tiền nào”, cảm thấy ánh mắt Quan Hướng Mai có lẽ có chút không dùng được.

*

Trong trung tâm Thương Mại mở máy lạnh quá lớn, vừa mới đi ra không ngờ vẫn cảm thấy nóng, ngay cả mưa cũng đưa theo khí nóng, Ngoài ra chưa đợi đc đến lúc rơi xuống đã biết thành bốc hơi trong không khí.

Lâm Ngữ Kinh không chút biểu cảm nhìn vào màn mưa, một đợt tiếp nhữa liếc nhìn thời hạn.

Ba giờ rồi.

Cô nhẹ dịu nhảy lên hai cái, thử cử động đôi chân đã đứng đến mức có phần tê cứng, chuông điện thoại cảm ứng thông minh vang lên, là số điện thoại cảm ứng di động cô vừa lưu tối qua, số của anh trai mà cô cần được liên lạc kia.

Đọc full list Truyện ngôn tình ngược hay tại đây

Lâm Ngữ Kinh chào đón điện thoại: “Anh trai.”

Tên nam nhi tựa hồ bị một tiếng anh trai này của cô để cho kinh sợ rồi, trầm mặc ít nhất mười giây, mới hỏi: “Mua đồ chấm dứt rồi hả?”

“Vâng.”

“Tôi bị cảm, không đi đón cô được rồi.” Anh trai hững hờ nói.

“…”

Lâm Ngữ Kinh thực sự cảm thấy mình suy đoán rất chuẩn chỉnh xác, cô luôn vẫn là một người rất chân thành, khinh thường bất kỳ kẻ nào giả vờ đóng kịch, không chỉ có vậy cái người này năng lực diễn xuất còn kém như vậy.

không biết còn tồn tại người họ Lâm này à, đóa hoa em gái Lâm thướt tha.

Cô rất quan tâm bệnh tình của anh ta: “Có nghiêm trọng không, bao nhiêu độ thế ạ.”

Giọng cô nàng nhỏ dại có chút dè dặt cẩn trọng, bé dại nhẹ êm tai, địch thủ lại trầm mặc mười giây, giọng nói có điểm do dự: “Bốn mươi.”

“…”

“Em giúp anh gọi cho 119 nhé.” Lâm Ngữ Kinh chân thành tha thiết nói.

Số điện thoại cảm ứng thông minh phòng cháy chữa cháy, 119.

Tên con trai cúp điện thoại cảm ứng thông minh.

Đọc thêm list truyện đam mỹ cao h hay tại đây

Lâm Ngữ Kinh để điện thoại cảm ứng di động xuống, ngẩng đầu lên, mắt nhìn phía bên ngoài sấm chớp giật vang, mưa to phảng phất như rất có thể nện thủng nền đá trên bề mặt đất, lật ra một con mắt trắng lớn tưởng.

Nhà mới của Lâm Ngữ Kinh ở khu biệt thự ngay trung tâm thành phố, cách hai quảng trường là 1 khu dân cư tồi tàn mà cũ kỹ.

Ở khoanh vùng trung tâm của thành phố lớn, trong trường hợp bình thường thế này còn có hai loại người, một loại là nghèo nàn chỉ có mỗi căn phòng bé dại trong ngõ hẻm, một loại là giàu đến chảy mỡ mua khu nhà cao cấp hai ba mươi vạn một mét vuông.

Xe chạy đc 50% thì hết mưa rồi, trong không khí có hòa lẫn mùi bùn đất ẩm thấp, nghĩ đến phải ở cùng một nơi với anh ta, người “anh trai” chưa từng gặp thân thể yếu đuối nhiều bệnh cùng với dì Trương ánh mắt luôn luôn mọc bên trên trán kia, Lâm Ngữ Kinh đã tức giận đến mức thở gấp không đều, trực tiếp xuống xe tại phía sau khu dân cư kiểu cũ đó, dự định mân mê tại nơi có thực trạng lạ lẫm này trong hai giờ đi đường nữa rồi mới trở về.

Mỗi một địa phương đều có 1 khu như thế, phòng ở cũ kỹ, bức tường cũ rích cùng tuy nhiên cửa làm bằng gỗ, nước sơn red color thẫm từng mảng từng mảng bong tróc ra, trước cửa sổ gắn nối các cây sào thật dài treo các loại ga giường and quần áo, có loại xúc cảm sâu sắc rằng sâu bên phía trong nơi không tân tiến nhất của thành phố này chứa đựng bầu không khí yên bình.

Lâm Ngữ Kinh xuyên thẳng qua ngõ hẹp đi lên phần bên trước, quả nhiên, phía bên ngoài cùng vòng quanh mấy ngôi nhà dễ chơi lòi ra bức ngăn phòng làm việc với mặt tiền shop, cô đơn giản quét hai mắt, thường xuyên đi vào trong.

Lắc lắc lư lư vừa đi vừa hát ca khúc chủ đề của Chú Bọt Biển tinh nghịch, đi đến đầu hẻm rẽ trái, trông thấy một cánh cửa sắt màu đen.

Cánh cửa đơn đang mở, black color tuyền, nửa khép, trên cửa dùng sơn trắng quét một dãy tiếng anh.

Thoạt nhìn có điểm giống cửa vào nhà ma gì đấy.

bước chân Lâm Ngữ Kinh ngừng lại một lát, đi tới, nhìn được rõ đc hàng chữ bên trên lớp nước sơn là gì.

——TATTOO.

shop xăm mình?

Cửa sắt không cao, cô nhón chân lên, phía bên trong là một chiếc sân nhỏ dại đại khái cũng chỉ có ba bốn m2, đối diện có một cánh cửa gỗ, bên trên tấm bảng gỗ có khắc mấy hình tượng rất phức hợp y hệt như thứ đồ gì đấy.

Lâm Ngữ Kinh bị shop xăm mình mà từ trong ra bên ngoài đều chứa đầy sự “ta vô cùng trâu bò nhưng ta vô cùng bí ẩn” thu hút sâu sắc rồi, cô băn khoăn vài giây, đưa tay, duỗi ra một ngón trỏ, nhẹ dịu mà đẩy cánh cửa sắt màu đen một chiếc, một tiếng kẽo kẹt nhỏ vang lên, dần dần, từ từ xuất hiện.

Cái sân nhỏ dại kia mà quả thật chỉ lớn cỡ bàn tay, quỹ đạo sinh trưởng của thực vật bên trong thoạt nhìn thường rất hoang dã.

Lâm Ngữ Kinh bước tới đẩy cửa đi vào, ở trong nhà ánh sáng tối tăm, cảnh vật mờ nhạt chuyển hồng, bức tường xám sậm, phía trên treo thảm treo tường màu đỏ cùng các mô hình xăm hoa văn rậm rạp chằng chịt, xinh đẹp lại phức tạp.

Cô ngửa đầu nhìn một vòng, vừa quay đầu, bỗng dừng lại.

Mới bắt gặp ở trong nhà này có người.

Ở nơi hốc xó phía sau cửa kia, bị ván cửa che khuất, góc chết của tầm mắt, lúc vừa mới vào không nhìn thấy.

Ghế sô pha dài màu xám thẫm, thảm trải sàn dày, vô số đệm dựa gối ôm bị ném bộn bề bừa bãi, bên trên ghế sofa có một hai ba, ba người ngồi, lớn lên đều cao soái, thuộc sở hữu chủng loại soái ca rất có đậm cá tính đấy, bộ ba bào thai giữ lại đầu tóc bẩn tựa như cây lau nhà, bắp tay ba bào thai Hình như có xăm hình hoa văn rườm rà.

Ba cây lau nhà hoa hòe lòe loẹt nhìn thẳng vào cô, vẫn không nhúc nhích, bầu không khí quỷ dị, một tên trong đó còn không thay đổi động tác một tay kẹp điếu thuốc mang đến bên môi, cứ như thế xong xuôi giữa không trung cháy mòn, đầu điếu thuốc treo lơ lửng tại vị trí cách môi ba cm, giống như bị người ta nhấn nút tạm dừng.

sau đó, cây lau nhà số một chuyển động con ngươi, từ mặt của cô, xuống, chuyển hẳn qua ăn mặc quần áo của cô.

Lâm Ngữ Kinh không hiểu nhiều rốt cuộc là Tại Sao mà ba cái cây lau nhà này lại có vẻ mặt y hệt như xem đại tinh tinh trong vườn bách thú, ánh mắt mớ lạ và độc đáo lại quỷ dị kia thiếu chút nữa để cho cô tưởng mình vừa mới hát vang Cao nguyên Tây Tạng* rồi trần truồng chạy vào.

(*) Bài này khởi đầu bằng một tiếng hét vô cùng “hoang dã” (=0=).

Cô cứ như vậy bị ba vị đại ca giang hồ quét mắt nhìn năm sáu giây, có chút khiếp sợ giơ tay lên: “… Uây?”

Lách cách một tiếng, không khí một đợt tiếp nhữa ban đầu lưu động, cây lau nhà số một đang ngồi trên tấm thảm trải sàn ngậm thuốc lá vào miệng, nhích lại gần ghế sô pha, dùng cái cánh tay xăm đầy hoa văn giơ phía sau chọc chọc: “Quyện gia.”

Lâm Ngữ Kinh lúc này mới nhìn được rõ, trên ghế sô pha dài còn có người thứ tư.

không thể trách ánh nhìn cô không đảm bảo, là bên trên đầu người thứ tư bí ẩn trùm 1 tấm thảm màu xám thẫm, thẳng tuốt che đến lưng bụng, nửa dưới là quần dài xám đậm, trọn vẹn dung nhập vào ghế sô pha có màu đồng nhất, bên trên bụng còn đặt thêm hai cái gối, ngủ mà vẫn không nhúc nhích, còn bị người bạn cây lau nhà của cậu ta che hơn phân nửa, liếc mắt qua một cái thật sự không hề nhìn thấy.

Người bị chọc này hơn nửa ngày vẫn như cũ không có phản ứng, nằm ngay đơ thẳng đuột bên trên ghế sô pha, hệt như một vị ngủ mỹ nhân cao siêu.

Cây lau nhà số một vẫn tiếp tục gọi cậu một tiếng: “Thẩm Quyện.”

Ngủ mỹ nhân nhúc nhích rồi, hừ ra một tiếng từ lỗ mũi, dựa sát vào ghế sô pha co cặp chân cực dài đang duỗi thẳng lên, trở mình xoay mặt vào trong liên tiếp ngủ.

Thảm còn đang che bên trên đầu, liếc qua rất dày, Lâm Ngữ Kinh chỉ sợ cậu ta làm mình ngộp thở mà chết.

Cây lau nhà số một chửi một tiếng, lay lay cơ thể, hai bàn tay vỗ vào mông cậu: “Con mẹ nó đừng ngủ nữa, ngồi dậy tiếp khách.”
Chúc bạn đọc truyện tôi mộng giữa ban ngày vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *