Lâm tổng chỉ bạn cách yêu đương là thể loại truyện sủng điền văn, theo dõi truyện ngay bạn nhé.

giới thiệu truyện đam mỹ Lâm tổng chỉ bạn cách yêu đương

Tác giả: Đại Thanh Q3
Thể loại: đam mỹ sủng, điền văn

Trích đoạn truyện Lâm tổng chỉ bạn cách yêu đương

Sáng sớm từ bây giờ thức dậy, Lâm Mộc Nam ngay lập tức gọi điện thoại cảm ứng cho thư ký Thẩm Thường Khiêm của cậu, sung sướng không hold nổi hỏi đối thủ, lệch giá của người tiêu dùng ngày hôm qua.

Thẩm Thường Khiêm nhìn đồng hồ, đúng năm giờ sáng, ngáp một chiếc rồi nói: “Lâm tổng, phụ thuộc vào report ở trong nhà tài vụ ngày hôm qua, là ba triệu hai trăm bốn chục ngàn.”

(*) 3 triệu 240 ngàn tệ xấp xỉ 10 tỷ 9 tiền việt.

Trong đầu Lâm Mộc Nam tính nhẩm thật nhanh một phen, không nhịn đc chống nạnh đứng ở bên trên giường cười khà khà: “Đủ rồi đủ rồi!!!”

Đọc thêm list truyện sắc sủng

Đầu óc Thẩm Thường Khiêm mơ hồ, anh làm thư ký cho Lâm Mộc Nam đc một năm, những vẫn có chút không hiểu biết nhiều nổi đường não chạy bất chợt của tổng tài nhà mình: “Cái gì đủ rồi?”

Lâm Mộc Nam nói một câu sốc người: “Đủ tiền bao dưỡng rồi! Bây chừ anh đi contact với người đại diện thay mặt của Phí Mạo, nói em muốn bao dưỡng Phí Mạo!”

một chiếc ngáp của Thẩm Thường Khiêm bận rộn nghẹn trong cổ họng, kinh hãi sém nữa lăn từ trên giường xuống.

Lâm Mộc Nam hoạt động trong sáng, công tác tráng lệ, chưa tới ba mươi nhưng lại mang trong mình 1 gương mặt trẻ em, nói thẳng ra là 1 trong những vị tổng tài đàng hoàng, bảo cậu là học sinh cấp ba đều sẽ sở hữu được người tin, thế mà cũng muốn chơi bao dưỡng!?

Thẩm Thường Khiêm lau hạt mồ hôi chảy bên trên trán, giọng điệu nhẹ dịu, như 1 bà má già, nói với Lâm Mộc Nam: “Lâm tổng à, bao dưỡng là cách chơi của tổng tài C.ty giải trí, họ là C.ty khoa học kỹ thuật đứng đắn, không chơi trò này.”

Lâm Mộc Nam đang đứng trước tủ đồ chọn ăn mặc quần áo, nghe nói như vậy, gật gù hỏi: “Anh nói cũng đúng, vậy em nên làm gì bây giờ?”

Thẩm Thường Khiêm bật thốt lên: “Đương nhiên là không bao dưỡng rồi!”

“Không được không đc,” Lâm Mộc Nam phủ nhận như trống bỏi, “Như vậy đi, anh đi nói, em mời Phí Mạo đến bóp vai đấm sống lưng giúp em.”

Thẩm Thường Khiêm kinh sợ, thật sự té từ bên trên giường té xuống.

Lâm Mộc Nam không nghe thấy tiếng bịch, cậu còn đang đứng trước tủ ăn mặc quần áo lầm bầm lầu bầu: “Đây cũng tính là bao dưỡng rồi chứ? Đứng đắn như vậy mà.”

Hai

công ty Lâm thị là công ty mới nổi trong 2 năm qua, chủ yếu phân tích sản phẩm điện tử, tổng giám đốc Lâm Mộc Nam hai mươi tám tuổi, lanh lợi cực cao, giỏi nghiệp trường ĐH danh giá ở quốc tế. Sau thời điểm về nước mở công ty này, tương lai hoàn toàn sáng chóe, còn được truyền thông bên trên điểm danh tuyên dương.

Thẩm Thường Khiêm thao thao bất tuyệt một lúc lâu, làm cho hai hàng mày thanh mảnh của người ngồi đối diện nhăn lại, cắt ngang anh: “Thẩm thư ký, rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”

Xem thêm list truyện ngôn tình cao h

Vạn Hoan Hoan đã qua tuổi ba mươi, hơi nhướng mày, liền trông có chút hung dữ, Thẩm Thường Khiêm hàm hồ một lát, đó là lời không ra khỏi miệng được, chỉ đành nói: “Lâm tổng của Shop chúng tôi, rất yêu dấu Phí Mạo tiên sinh…”

Vạn Hoan Hoan cười lạnh đặt cốc cà phê xuống: “Đương nhiên, Phí Mạo nổi tiếng như thế trong giới giải trí, người yêu quý cậu ta xếp một hàng dài từ chỗ này tới tận quốc tế, người đứng lùi còn không lùi được.”

trong năm này Phí Mạo liên mừng đón đc ba chiếc cúp Hình ảnh đế của ba giải thưởng lớn, khét tiếng vang dội.

Thẩm Thường Khiêm đáng thương ngồi thẳng sườn lưng, dự định hơi hơi thẳng thắn một chút. Thật đòi mạng già mà, anh là 1 thư ký đàng hoàng tráng lệ và trang nghiêm, không hẳn mấy lão xoắn quẩy biết đấu võ mồm trong giới giải trí! Huống chi trước khi tới, anh đã hỏi thăm anh em một chút, Phí Mạo là điển hình nổi bật của mềm không đc cứng không xong xuôi, chưa bao giờ hẹn ai cùng bị hẹn.

Anh cảnh giác nói: “Lâm tổng muốn mời Phí tiên sinh dùng một bữa cơm.”

Vạn Hoan Hoan lúc này hoàn hoàn phát cáu, nhưng thái độ đúng chuẩn của cô vẫn còn đó, chỉ là vạn phần khinh bỉ bĩu môi, không âu yếm nói: “Vậy à, thế để tôi đi về hỏi cậu ta xem sao đã.”

Cô nhấc túi đeo bỏ lên ghế lên: “Phí Mạo lát nữa còn phải quay một chiếc quảng cáo, tôi đi trước.”

Ba

Phí Mạo nhắm hai mắt ngồi trên ghế, ngẩng đầu để Chuyên Viên trang điểm, nghe thấy người đại diện ở kề bên Gameplay đến nghiến răng, bèn mở miệng hỏi cô: “Làm sao vậy, sáng sớm hỏa khí lại hừng hực như thế?”

Vạn Hoan Hoan đập điện thoại cảm ứng lên bàn một chiếc, nói: “Tức chết chị rồi, bảy giờ sáng thư ký của người tiêu dùng Lâm thị hẹn chị ra bên ngoài, chị còn tưởng rằng người ta muốn mời cậu làm phát ngôn viên cho dòng sản phẩm, tác dụng tên kia lòng vòng quanh co khen ngợi công ty Lâm thị huy hoàng…”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó?” Vạn Hoan Hoan tức giận bảo, “Không phải mời cậu làm phát ngôn viên, mà là mời cậu làm người ngủ chung một chiếc gối.”

Coi thêm: Truyện ngôn tình ngược

Phí Mạo mở mắt ra, trong con ngươi là ánh đèn hoa lệ: “Lâm thị nào?”

“Còn rất có thể là cái nào nữa, chính là cái C.ty nổi danh nhất kia, tổng giám đốc gọi là Lâm Mộc Nam.”

Phí Mạo lại nhắm mắt, nhưng giờ đây anh lại cười: “Chị đừng tức nữa.”

“Cậu lại bảo chị đừng tức.” Vạn Hoan Hoan nghi hoặc nhìn anh, “Bình thường gặp mặt phải chuyện như thế, cậu còn khó chịu hơn chị đấy.”

“Bởi vì khi đó nhất định phải khó tính, nhưng bây giờ không nhất thiết phải tức.” Đánh kết thúc lớp phấn sau cuối, Phí Mạo vùng lên, “Được rồi, tôi đi quay đây.”

Bốn

Thẩm Thường Khiêm mua một đống bánh ngọt về công ty, đứng trong phòng TGĐ report tình huống: “Lâm tổng, xuất sư bất lợi, anh ta không đồng ý rồi.”

Lâm Mộc Nam vốn đang cúi đầu ký HĐ, sau khi nghe tới kể ngẩng đầu lên, nghiêng đầu không dám tin: “Từ chối?”

Thẩm Thường Khiêm chân chó đưa bánh ngọt tới: “Lâm tổng à, nam nhi có gì chơi vui đâu, còn không bằng ăn bánh ngọt.”

Lâm Mộc Nam hừ hừ đặt bút lên bàn: “Đồ móng heo này (*).”

(*) Nghĩa là mắng một người đàn ông không hiểu biết phong tình.

Thẩm Thường Khiêm mở hộp bánh ra: “Phí Mạo là đóa sen trắng trong giới giải trí, không chỉ là từ chối cậu, còn không đồng ý qua khá nhiều người.”

Lâm Mộc Nam rất khó chịu: “Ảnh từ chối người khác là phải.”

Thẩm Thường Khiêm gật đầu đồng ý liên tục: “Anh ta không có mắt, không có mắt.”

Lâm Mộc Nam trong công việc vô cùng giỏi, nhưng trong mọi hôm lại như thằng nhỏ xíu con, cần người dỗ dành. Thẩm Thường Khiêm nhìn một ông xã Hợp Đồng không đc thông qua, hỏi: “Những cái này còn có luận điểm gì?”

Nhắc đến nghành nghề chuyên ngành, Lâm Mộc Nam tức tốc trở nên mặt mày hớn hở, thủ thỉ rõ ràng mạch lạc, sau cuối liếm khóe miệng: “Vấn đề đại khái là như vậy, tách bóc cho em thêm một cái bánh đi.”

Năm

Buổi tối, Lâm Mộc Nam đỗ xe vào ga ra, xoay chìa khóa vào nhà, thấy có người đã đứng trong nhà bếp bận rộn. Cậu vội vàng chạy tới, ôm chầm lấy eo của đối phương từ đằng sau: “Phí Mạo!!! Sao anh lại lắc đầu yêu cầu bao dưỡng của em!”

Phí Mạo đang tráng trứng, sau khoản thời gian tắt bếp bèn ôm lấy cậu, dở khóc dở cười hỏi: “Tại sao lại đột nhiên có ý định này?”

Lâm Mộc Nam ôm vai của anh, chủ động leo lên nửa người bên trên của đối phương: “Không phải lần trước anh nói, trong giới giải trí có khá nhiều người bị bao dưỡng sao? Còn nói họ một tối kiếm được vài triệu đấy.”

“Anh cũng không phải ước ao được như người ta.” Phí Mạo ôm cậu ngồi xuống ghế sa lông, “Với lại, 1 trong các buổi tối anh cũng có thể kiếm của em mấy trăm triệu mà.”

Lâm Mộc Nam nằm bò trên người anh: “Trung tình cũng đều có phải tiền đâu.”

Cậu chống người dậy, móc ra một tờ chi phiếu từ trong túi quần: “Đây là tiền boa đêm nay của anh, bổn tỷ phú muốn hai lần.”

Xem thêm truyện thanh xuân vườn trường

Phí Mạo thật sự bị cậu chọc đến mềm nhũn trong tâm, hôn nhẹ lên mặt Lâm Mộc Nam nói: “Ừm, kim chủ đại nhân.”

Sáu

Ngày hôm sau, Thẩm Thường Khiêm lại bị phái đi thương lượng với Vạn Hoan Hoan.

Vạn Hoan Hoan nhìn thấy anh, trong ánh mắt đầy coi thường.

Thẩm Thường Khiêm đứng ở cửa phòng chụp hình, ló đầu nhìn vào bên trong một cái, nói: “Ngày hôm qua…”

“À, tôi hỏi rồi,” Vạn Hoan Hoan khinh bỉ nói, “Phí Mạo không đồng ý.”

“Ai nói không đồng ý?” Phí Mạo từ đằng xa đi tới, đứng trước mặt Thẩm Thường Khiêm, “Chỉ là dùng một bữa cơm đúng không? Nói với Lâm tổng, tôi gật đầu.”

Vạn Hoan Hoan kinh hãi: “Phí Mạo, cậu…”

Thẩm Thường Khiêm cũng hết hồn: “Anh dĩ nhiên…”

Phí Mạo cúi đầu chọn nhà hàng: “Buổi trưa mười hai giờ, nhà hàng quán ăn X, ghế lô Y.”

Bảy

Lâm Mộc Nam đưa đi một tờ chi phiếu mới tinh, hùng hục đi đến, đẩy cửa vào trong đứng, vui mắt chống nạnh: “Em đến bao dưỡng người nam nhi bậc nhất đây!”

Phí Mạo kéo cậu lại đây, xoa eo của cậu hỏi: “Có đau không?”

Lâm Mộc Nam bỏ lỡ món nợ trong trái tim, nói: “Anh xoa eo cho em năm phút, bóp vai thêm năm phút, còn dư ba mươi phút ăn cơm, tiếp đến em sẽ trả cho anh mười triệu.”

Phí Mạo nhéo vành tai của cậu: “Ai định giá này?”

“Em quy đổi dựa theo thù lao đóng phim của anh đó.” Lâm Mộc Nam nói, “Nhanh nào, một phút cũng không thể lãng phí.”

Phí Mạo vuốt cổ của cậu: “Em là dựa theo thù lao đóng phim của anh rồi giảm thêm 70% mới đúng chứ?”

“Ai dà,” Lâm Mộc Nam thở dài, “Bao dưỡng anh thật sự quá bận bịu mà.”

Tám

Thẩm Thường Khiêm cùng Vạn Hoan Hoan đứng ngồi không yên ngoài cửa, sau bốn mươi phút, Phí Mạo đi ra.

Vạn Hoan Hoan nhìn gương mặt của anh, search vết hôn phía trên mặt, thở phào nhẹ nhõm nói: “Cũng còn ổn, không có, không tồn tại sao chứ?”

Lâm Mộc Nam đi đằng sau Phí Mạo thò đầu nói: “Đương nhiên không sao rồi, Shop chúng tôi còn ăn hết đồ ăn nữa.”

Bốn người đi tới cửa liền mỗi bên một ngả, Lâm Mộc Nam nhiệt tình vẫy tay: “Tạm biệt tạm biệt, công tác suông sẻ.”

trong góc nhìn Phí Mạo lộ ra một chút ý cười, anh cũng vẫy tay: “Tạm biệt.”

Chín

Lâm Mộc Nam ngồi phía sau, Thẩm Thường Khiêm lái xe, nhìn kính chiếu hậu trong xe: “Thật sự chỉ dùng một bữa cơm?”

“Ừm.” Lâm Mộc Nam nhìn chăm chăm ngoài cửa sổ, “Không phải đâu?”

Thẩm Thường Khiêm: “Trả cho anh ta mười triệu?”

“Ừm.”

Xem thêm Đam mỹ sinh tử văn

“Quá mắc!” Thẩm Thường Khiêm đau lòng, “Nhà tư bản chỉ rất có thể hút máu người, sao hoàn toàn có thể bị người khác hút máu!”

“Anh nói đúng rồi, quá bận bịu,” Lâm Mộc Nam quay đầu lại bảo, “Nhà tư bản chúng ta, chỉ có thể hút máu người khác!”

Mười

Buổi tối, Lâm tổng nằm ở trên giường, muốn đòi lại tờ chi phiếu hai hôm trước với Phí Mạo.

Phí Mạo trêu cậu: “Không phải tiền boa bao dưỡng sao? Kim chủ đại nhân?”

Lâm Mộc Nam hùng hồn nói: “Nhà tư bản chỉ hoàn toàn có thể chủ động hút máu, không hề bị người khác hút!”

Lâm Mộc Nam nói xong chống tay trên đệm ngồi dậy, nằm sấp xuống phía dưới của Phí Mạo: “Em muốn bắt đầu hút máu đây!”

Phí Mạo nhìn xoáy tóc của cậu, trong tâm địa cảm nhận thấy bi lụy cười: “Có ai như em hút máu kiểu này?”

Lâm tổng rất nghiêm túc: “Nhất tinh thập huyết, em hút một lần kiếm thật nhiều thêm mấy trăm triệu.”

sau khi thỏa mãn, Lâm Mộc Nam nằm vùi trong lồng ngực của Phí Mạo, nói: “Bao dưỡng anh thật sự tốn kém quá, em cũng không muốn chơi tiếp trò bao dưỡng này đâu.”
Chúc bạn đọc truyện Lâm tổng chỉ bạn cách yêu đương vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *