người mua trai bệnh kiều của tôi là trong góc nhìn các bạn thì có thể Đánh Giá khách hàng trai tôi vừa khít vừa giàu vừa cao ráo, khác nhau lại luôn luôn ngoan ngoãn vâng lời tôi. Những đồ phần nhiều theo ý của mình thí dụ như tôi chỉ đông hắn không có gan đi tây, quí ganh & thích giúp nũng. Theo đuổi tôi suốt nửa năm, sau cùng hắn gạ đc tôi rồi.

share truyện đam mỹ quý khách hàng trai bệnh kiều của tớ

Tác giả: Nhục Nhục Nam Sơn Quân
Thể loại: Đam mỹ trọng sinh, thanh xuân vườn trường

Trích đoạn truyện người dùng trai bệnh kiều của tớ

Lần trước tiên nhìn thấy Khương Tự là ngơi nghỉ bể bơi sảnh chuyển vận. Khương Tự mặc quần bơi tứ giác greed color, thuộc hạ hòa vào dòng nước xanh ngắt, màu da trắng nõn dưới tô điểm ánh đèn và bọt nước càng tôn lên vẻ đẹp ngọc ngà của chàng trai.

Thân là một trong sinh viên khoa mỹ thuật đắm đuối vẽ, lúc ấy tôi sẽ vỗ đét vào đùi.

“Đệch! Thằng này trông ngon quá!”

Tôi đem dế yêu ra chụp vài bức ảnh, kiệm ước giúp chiếc ở vẽ tranh. Đây cũng chính là lề thói thường trực của tớ, trong điện thoại còn có không ít dòng sống; xung quanh người thì còn một ít phong cảnh và kiến trúc. Vì vậy chụp ngừng tôi cũng chẳng bận tâm, liên tục cười kể có lũ, rủ nhau chơi láng rổ.

nào ngờ nhị hôm sau tôi gặp lại hắn.

Thằng nhãi nhép kia dẫn láng về phía đằng trước, chạy ba bước rồi khiêu vũ lên đập vào rổ ngon ơ. Thật đẹp!

Tôi huýt sáo, thọc thọc mấy thằng ngoài tôi. “Nó là ai, sao tao chưa gặp mặt bao giờ? Chúng ta phổ biến đội hả?”

“Nó tên Khương Tự, là sinh viên năm độc nhất. Khả năng chơi bóng cũng tương đối, cho nó gia nhập đội người trong gia đình chẳng phải không đc, tuy nhiên…”

thằng bạn còn chưa nói hoàn thành, Khương Tự đang ngồi gập người ho khan một trận, tay ủ ấp ngực bị bạn đỡ ra sân. Bước chân hắn lểu đểu như bay, sắc đẹp mặt tái mét đủ dọa người trong gia đình.

“…Sức khỏe kém. Lại bị đỡ ra, xùy, trông nó cũng khó chịu.”

Đọc thêm truyện  thanh xuân vườn trường

giây phút kia, tôi sẽ nảy sinh hứng thú có Khương Tự. Người dùng nói xem, một người có thể chất yếu đuối đâu ai đàng hoàng đi chơi Thể Thao, cũng chả biết tên này sẽ hiến dâng bao nhiêu tình yêu thương cho trơn rổ?

bởi vậy tôi tung tăng đi bắt chuyện thực hiện quen.

“Này, Khương Tự.” Tôi cười khì vỗ vai hắn.

Khương Tự đã ngồi ở, quay đầu nhìn tôi cười 1 cái: “Lương không đủ Đông.”

Tôi buồn bực: “Cậu biết tôi à?”

Hắn nhẹ nhõm gật đầu đồng ý ‘ừm’ 1 tiếng, còn nếu không nghe kỹ sẽ không tài như thế nào nghe nhìn thấy.

đợi nửa ngày không hề thấy vế sau, tôi gãi mũi, thầm than Khương Tự này thật kì khôi, bởi thế đành buộc phải tự thân tìm đề bài.

“Cậu quí di chuyển sao.” hai lần chạm chán hắn không phải sống sân Sport thì đó là sảnh nhẵn rổ.

“Thân thể không đảm bảo, bác sĩ khuyên rèn luyện sức đề kháng phổ quát.” Hắn nhắc năng lịch sự, ôn hòa, gương mặt thì trắng trẻo bé nhỏ không lớn, loại cằm nhòn nhọn; thoạt trông quá cỡ phong phanh.

Cứ thế tôi thân thuộc Khương Tự.

tấn công chết cũng không hình dung được, thằng nhóc này hao tốn nửa năm bẻ cong tôi, còn trở thành bạn trai tôi nhân tiện.

giả dụ tôi sớm biết… nhưng mà nghỉ ngơi đời đâu mang nếu.

sau khoản thời gian bâng quơ nhớ lại, tôi đột nhiên phát giác sở hữu nào đấy sai trái.

làm việc cạnh hắn 1 quãng thời gian, tôi tìm thấy hắn làm bằng quái gì mến tải. Mỗi lần rủ rê ra bên ngoài chơi láng hắn phần nhiều trưng vẻ mặt ứ đi, tôi hỏi: chẳng phải bác sĩ khuyên anh đề xuất rèn luyện phổ biến sao; hắn nhíu mày nhái vờ tội nghiệp, ôm tim nhưng mà nói: Tim anh yếu lắm, mong mỏi ngơi nghỉ đa dạng.

Tôi sa mạc khô cằn từ ngữ.

Rồi hắn lại thừa nhận, ngày ấy vì muốn sản xuất điểm nhấn có tôi đề nghị new liều mình thể hiện cho tôi xem. Biết tôi thích trơn rổ đề xuất hắn thường tới sân thể thao; hắn vẫn luôn luôn ngồi chồm hỗm thủ thế, đợi tôi sa bẫy. Đọc thêm list Truyện ngôn tình ngược

Tôi chẳng những xiêu bạt thằng rực rỡ này béo lên giống hệt như phụ nữ nhưng âm mưu cũng như thể đàn bà giống hệt. Tuy nhiên tôi hết phương pháp, ai bảo hắn là bạn trai của mình, tôi ko bao dung hắn thì bao dung ai được. Dù rằng cũng có âm mưu, mà chỉ là thủ đoạn nhỏ cute.

mà Khương Tự có 1 lề thói làm bằng tôi không chịu được nổi.

Thằng tinh ma này khẩu vị nặng ghê hồn, nói ra tôi còn quan sát thấy ngượng, ừm, hắn quí SM…

Nhớ lại ngày đầu quen nhau, hắn thơ ngây vô kể tội, chỉ chạm môi nhau thôi nhưng đỏ mặt nửa ngày. Tiếp nối một bước đi mây, hắn dần dần lòi ra bản chất… lúc tôi nhìn thấy hắn rước ra một đống dây thừng, ngọn nến, còng tay, tôi đứng chết trân. Lúc định thần lại hắn đang trói tôi vào nệm.

Lần đó hắn thực hành vô cùng cuồng bạo, chảy máu xem như chuyện ốm, tôi còn tưởng mông người nứt luôn. Mẹ nó tôi là lần đầu nha!

Đệch, mỗi lần hồi tưởng đều cảm thấy cúc hoa căng thẳng!

thực hành tình dứt, tôi hút thuốc và nghĩ xem thực hành ra sao kể với Khương Tự về chuyện này, có nhẽ nét mặt quá trang nghiêm đề nghị thực hiện bằng hắn lo sợ. Tôi còn chưa hé môi thì Khương Tự sẽ quỳ xuống đất, ôm eo tôi nước mắt tuôn rơi. Hắn cứ vậy nhìn tôi, nhìn đăm đăm làm bằng tôi suýt khóc; tôi cảm thấy đau lòng nên thở dài bảo, câu hỏi này cho qua đi.

Ngẫm lại chỉ ước ao vả mặt gia đình cho tỉnh. Tâm tính Khương Tự bây giờ đều có một nửa bởi vì tôi dung túng hắn, quả nhiên tự giúp tự chịu thôi!

***

Tôi đắng lòng ko nơi hóa giải, đành đề nghị lên mạng chém gió ẩm ương. Dù sao không người nào quen biết tôi, nhiều khi hiểu mấy phản hồi của chúng ta còn giúp tâm cảnh tôi tuyệt hơn một chút. Đừng kể tôi không hề gì, thực chất tôi cũng bi hùng gớm ghê. Giờ tôi chỉ biết giải khuây vậy đó, do từ lúc cùng hắn bên nhau, đừng nói bơi lội, trong cả trơn rổ tôi cũng chưa sờ được vài lần! Khương Tự bảo rằng tôi chơi láng quá đẹp trai khí chất bắt buộc hy vọng giữ chặt tôi, ko cho tôi ra ngoài dỗ ngon dỗ ngọt người nhà không giống. Đệch! Đọc thêm list truyện đam mỹ ngược

vật dụng cảm giác ngọt ngào và lắng đọng xen lẫn đắng cay, ai đọc đâu.

dĩ nhiên thỉnh thoảng tôi quá ngứa tay, trường hợp bị hắn lải nhải dông dài nhiều chuyện, tôi sẽ hôn hắn. Hôn ngang tàng thô bạo, hôn tới hắn chả biết trời trăng gì, hôn cho hắn đồng ý với hầu hết ý muốn muốn chơi trơn, ước ao bơi lội, hy vọng thụt Bi-a của tôi. Hầu hết lúc như vậy đôi má Khương Tự ửng hồng, ánh mắt mê ly, cứ thế rơi vào hoang đem, thảng thốt. Tôi ý muốn gì cho đó, đòi gì sở hữu đó… đặc điểm này phát âm là gì nhỉ? Phản manh? (*)

(*) Công tuyệt thực hiện nũng thụ, giờ thụ tạo cho nũng lại công.

Trò hôn môi này quả nhiên quán quân, lần nào thì cũng trúng. Dĩ nhiên bắt buộc xem xét rằng, ừm, đừng hôn hắn cương lên…

Chớ hỏi tại sao tôi biết chuyện này.

nhưng vừa qua tôi nhận thấy ngày càng khó thuần phục hắn, Nhiều hơn hắn sẽ luôn luôn khuyến khích tôi ra bên ngoài cùng hắn thuê nhà. Tôi sử dụng lời lẽ quang minh chính đại từ chối, Khương Tự ko vui, ném cho tôi biểu cảm lạnh lùng; tôi còn buộc phải ngồi nài hắn, thật mệt.

sau thời điểm tan học, tôi tới thư viện mượn sách, vừa tốt gặp mặt đc bè phái chị khiến bên chi đoàn, công ty chúng tôi tán dóc trong giây lát.

lũ chị đề cập chi đoàn đã bầu ban cán sự cho nhiệm kỳ new, hỏi tôi muốn nhập cuộc ko. Kỳ thật tôi vẫn năm hai rồi, sang năm là năm ba mà mấy mẫu đoàn đội nào đấy tôi chưa đã từng xem xét. Trong cả danh xưng chức vụ Hoặc là ban cán sự new vào tôi cũng chẳng quen, vậy nên đành yêu cầu nói lời từ chối.

anh em chị ngay thức thì mắng tôi, như thế nào là sa lầy mất chí hướng, nào là không tồn tại động lực, như thế nào là với trai quên mẹ rồi…

“Đệch, chị à chị bớt nhắc lại giùm em.” việc tôi & Khương Tự bên nhau vốn chỉ vài bạn biết, đột nhiên đàn chị biến hóa thần thánh tối cao, nằm ở trong thư viện phán 1 câu xanh rờn trước mặt công chúng như thế giúp tôi có chút bồn chồn.

thời gian trước tôi thẳng như thước kẻ, giờ nhờ mồm của chị mà cả thế giới biết tôi cong mẹ nó luôn luôn. Xem thêm Truyện bách hợp h

Mãi tới khi tôi hẹn tôi thề tôi bảo đảm rằng Việc khiến cho ban cán sự đoàn cũng trang trọng như chuyện sinh đẻ cưới hỏi thì bè cánh chị mới nện giày cao gót lộp cộp rời đi.

Tôi mượn sách dứt bèn trở về ký túc xá, bật máy vi tính lên đánh vài ván Dota thì laptop reo.

Liếc mắt nhìn, là tin nhắn của Khương Tự. Hắn hỏi tôi ăn cơm ko, tôi thì sẽ quẩy nhiệt quá, thêm nữa vấn đề hắn làm mặt lạnh nhì ngày giúp tôi khá khó chịu, do vậy không thèm nhắn luôn. Tôi rước headphone lên, tiếp tục đắm trong thế giới của bạn.

lúc định thần lại, máy tính sẽ rủi.

Đệch bà già, cúp điện?!

Cởi headphone xuống, tôi nhìn thấy ngón tay Khương Tự còn đã chọc sinh hoạt nút nguồn máy tính xách tay, hắn lạnh ngắt nhìn tôi. Bấy giờ tôi mới phát hiện ký túc xá không tính chúng tôi ra không còn thành viên gia đình nào cả.

Tôi thầm thở than, thằng đầu bò Lý Minh này, biết Khương Tự đến nhưng mà cũng không gợi nhắc 1 tiếng sao. Thiệt tình đồng đội như con cằc!

Hoặc với báo động rồi, mà tôi không nghe…

Tôi căng da đầu, cố tình lộ ra một nụ cười quyến rũ: “Sao anh lại tới đây ~
Chúc bạn đọc truyện online trực tuyến ‘Bạn trai bệnh kiều của tôi’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *